Hiên Viên Diễm ôm Mộc Mộc về tới phòng, liền chống tay đỡ Mộc Mộc trên cửa, liên tiếp hôn lên đôi môi nhỏ nhắn của nàng, Mộc Mộc bị giật mình, chưa bao giờ nhìn thấy Hiên Viên Diễm tức giận như vậy, hơn nữa đến nguyên nhân nàng cũng không biết.
Diễm, , , ưm, , vừa mới há miệng muốn hỏi hắn vì sao, kết quả đầu lưỡi ấp ám của Hiên Viên Diễm thuận thế trượt vào, cùng chiếc lưỡi thơm tho của nàng dây dưa chơi đùa, cho đến khi Mộc Mộc hô hấp không thuận, toàn thân như nhũn ra tựa vào lòng ngực hắn mới bỏ qua.
Nhìn đôi môi nhỏ nhắn bị mình yêu thương kiều diễm ướt át, lại không kìm được hôn thêm một lúc.
Lúc này trong lòng mới thoải mái một chút, chỉ có hắn mới biết khi nhìn thấy Mộc Mộc và Tiêu Lãnh Hàn nói chuyện, hắn đã tức giận dường nào, nhưng dù tức giận cũng không thể phát tiết với Mộc Mộc, nàng là tim gan da thịt của hắn, hắn yêu thương nàng còn không kịp, nào có thể nói một câu nặng lời.
Bảo bối, vẻ mặt này của nàng là muốn ta hôn thêm lần nữa sao? Hiên Viên Diễm thấy Mộc Mộc mềm nhũn tựa trong lòng hắn, đôi mắt mờ mịch hơi nước, trong lòng vui vẻ một hồi, không kìm được trêu chọc nàng vài câu.
Nghe Hiên Viên Diễm têu chọc, Mộc Mộc dần dần tỉnh táo lại, đôi mắt ngượng ngùng lại lộ ra chút uất ức nhìn hắn, một tầng hơi nước từ từ nổi lên, giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ rơi xuống, bĩu môi nhỏ giọng nói: Chàng ức hiếp ta!
Bảo bối thật xin lỗi! Lần sau ta sẽ không như thế nữa! Hiên Viên Diễm có chút ảo não, nhìn dáng vẻ đáng thương lại uất ức của Mộc Mộc, Hiên Viên Diễm chỉ hận không thể cho mình hai bạt tay thật mạnh. Nha đầu là tâm can bảo bối của mình, lại còn nhỏ, hắn nên từ từ, không nên hù dọa nàng như vậy, hi vọng nàng sẽ không vì điều này mà ghét bỏ mình. Nhưng sao tự chủ mà hắn lấy làm kiêu ngạo lại không có chút tác dụng trước mặt Mộc Mộc thế này!
Hừ, , ta không tin, trừ phi chàng nói cho ta biết vì sao chàng lại ức hiếp ta? Mộc Mộc kiêu ngạo nâng cằm nhỏ, hừ hừ nói, nàng cũng không phải người dễ lừa dối, rõ ràng vừa rồi nàng nhìn thấy Hiên Viên Diễm vô cùng tức giận, khí lạnh cũng không ngừng bốc lên.
Ngày mai là đại hội võ lâm, nàng không cần đi ta cùng đâu! Nghe Mộc Mộc nói, mặt Hiên Viên Diễm lập tức đỏ lên, hiếm khi thấy hắn lộ vẻ chột dạ, tùy tiện tìm một đề tài để nói.
Diễm, , , ưm, , vừa mới há miệng muốn hỏi hắn vì sao, kết quả đầu lưỡi ấp ám của Hiên Viên Diễm thuận thế trượt vào, cùng chiếc lưỡi thơm tho của nàng dây dưa chơi đùa, cho đến khi Mộc Mộc hô hấp không thuận, toàn thân như nhũn ra tựa vào lòng ngực hắn mới bỏ qua.
Nhìn đôi môi nhỏ nhắn bị mình yêu thương kiều diễm ướt át, lại không kìm được hôn thêm một lúc.
Lúc này trong lòng mới thoải mái một chút, chỉ có hắn mới biết khi nhìn thấy Mộc Mộc và Tiêu Lãnh Hàn nói chuyện, hắn đã tức giận dường nào, nhưng dù tức giận cũng không thể phát tiết với Mộc Mộc, nàng là tim gan da thịt của hắn, hắn yêu thương nàng còn không kịp, nào có thể nói một câu nặng lời.
Bảo bối, vẻ mặt này của nàng là muốn ta hôn thêm lần nữa sao? Hiên Viên Diễm thấy Mộc Mộc mềm nhũn tựa trong lòng hắn, đôi mắt mờ mịch hơi nước, trong lòng vui vẻ một hồi, không kìm được trêu chọc nàng vài câu.
Nghe Hiên Viên Diễm têu chọc, Mộc Mộc dần dần tỉnh táo lại, đôi mắt ngượng ngùng lại lộ ra chút uất ức nhìn hắn, một tầng hơi nước từ từ nổi lên, giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ rơi xuống, bĩu môi nhỏ giọng nói: Chàng ức hiếp ta!
Bảo bối thật xin lỗi! Lần sau ta sẽ không như thế nữa! Hiên Viên Diễm có chút ảo não, nhìn dáng vẻ đáng thương lại uất ức của Mộc Mộc, Hiên Viên Diễm chỉ hận không thể cho mình hai bạt tay thật mạnh. Nha đầu là tâm can bảo bối của mình, lại còn nhỏ, hắn nên từ từ, không nên hù dọa nàng như vậy, hi vọng nàng sẽ không vì điều này mà ghét bỏ mình. Nhưng sao tự chủ mà hắn lấy làm kiêu ngạo lại không có chút tác dụng trước mặt Mộc Mộc thế này!
Hừ, , ta không tin, trừ phi chàng nói cho ta biết vì sao chàng lại ức hiếp ta? Mộc Mộc kiêu ngạo nâng cằm nhỏ, hừ hừ nói, nàng cũng không phải người dễ lừa dối, rõ ràng vừa rồi nàng nhìn thấy Hiên Viên Diễm vô cùng tức giận, khí lạnh cũng không ngừng bốc lên.
Ngày mai là đại hội võ lâm, nàng không cần đi ta cùng đâu! Nghe Mộc Mộc nói, mặt Hiên Viên Diễm lập tức đỏ lên, hiếm khi thấy hắn lộ vẻ chột dạ, tùy tiện tìm một đề tài để nói.
|
/36
|

