Trong phòng bao chữ lan của Vọng Giang lâu, phòng được dành riêng cho Phượng Vô Song, Phượng Vô Song đang ngồi lắp ráp phụ khiện súng mà Vu Tường đưa tới, điều khiến Phượng Vô Song ngoài ý muốn là, vốn tưởng rằng thợ chế tạo vũ khí ở đây chưa từng thấy qua những loại đồ này, sẽ không có thể làm tốt được, nhưng không nghĩ tới những thứ phụ kiện lẻ này lại được làm cực kỳ hoàn mỹ, một chút cũng không thua gì hiện đại, chắc chắn Vu Tường đã tìm được thiết tượng cực kỳ có tài.
Chợt, Vu Tường vội vàng chạy vào, hoàn toàn không giống với bộ dạng luôn luôn bình tĩnh của hắn trước kia.
“Tiểu thư, việc lớn không tốt, không tốt rồi!”
“Bình tĩnh!” Phượng Vô Song nhướn mày nhìn hắn một cái lạnh lùng nói ra hai chữ rồi lại tiếp tục vùi đầu làm tiếp công việc trong tay.
“Tiểu thư, không bình tĩnh được! Người sắp xuất giá, làm sao ta có thể bình tĩnh được!” Vu Tường đi tới, thiếu chút nữa muốn cướp khẩu súng vừa mới lắp ráp xong trong tay Phượng Vô Song, muốn đoạt lại sự chú ý của Phượng Vô Song.
Đột nhiên “Đoàng” một tiếng vang thật lớn, vách tường bên cạnh bọn họ xuất hiện một lỗ thùng lớn, Vu Tường bị dọa sợ đến giật mình sững sờ, tình huống gì đây, tiếng nổ phát ra từ đâu? Hắn đứng thừ người ra nhìn Phượng Vô Song, tìm kiếm đáp án.
Phượng Vô Song nhướn mày, một tay giơ giơ súng trong tay.
Miệng Vu Tường mở lớn có thể nhét thêm được một quả trứng, hắn chỉ chỉ cây súng kia, vừa chỉ chỉ lỗ thủng trên vách tường, vừa chỉ chỉ mình, mặt đầy kinh ngạc, dĩ nhiên hắn hiểu ý của Phượng Vô Song, lỗ thủng sâu chừng một thước trên vách tường kia chính là thứ kỳ lạ trong tay Phượng Vô Song tạo thành!
Vu Tường chợt ý thức được, dấu vết đó là do hắn tạo thành, trong lòng không khỏi run sợ mà kinh hồn, thì ra vừa rồi lúc Vu Tường giành lấy, không cẩn thận chạm vào súng, may mắn chính là kỹ thuật của Phượng Vô Song cực kỳ tốt, hóa giải được bi kịch, khiến cho đạn nghiêng về phía bức tường kia, nếu không, hậu quả thật sự không thể nào tưởng tượng được.
“Tiểu thư, đây là quái vật gì vậy, thật là khủng khiếp!” Vu Tường hoảng hốt kêu lên.
“Thối Tiểu Tường tử, ngươi dám nói thiết kế của bản tiểu thư là quái vật à?” Phượng Vô Song cầm súng vỗ vỗ vào mu bàn tay của Vu Tường, giả bộ nổi giận, vô cùng đáng yêu.
Vì vậy, lại hù dọa Vu Tường lần nữa, Vu Tường nhanh chóng rút tay ra, chỉ sợ trên tay hắn xuất hiện một cái lỗ, Vu Tường quyết định muốn đứng xa Phượng Vô Song, hắn từng bước từng bước lặng lẽ lùi về phía sau.
“Tiểu Tường tử, tiếp!” Phượng Vô Song cười, ngắm nghía khẩu súng trong tay rồi ném cho Vu Tường.
Vu Tường không thể không tiếp nhận, mặt hoảng sợ, chỉ sợ con “quái vật bạp phát trong tay hắn: “Tiểu --- Tiểu thư, nó có thể nổ không?”
“Ngươi cứ nói đi?”
“Này --- Tiểu thư, ta không cần nó có được không?”
“Không được!”
Vẻ mặt Vu

Chợt, Vu Tường vội vàng chạy vào, hoàn toàn không giống với bộ dạng luôn luôn bình tĩnh của hắn trước kia.
“Tiểu thư, việc lớn không tốt, không tốt rồi!”
“Bình tĩnh!” Phượng Vô Song nhướn mày nhìn hắn một cái lạnh lùng nói ra hai chữ rồi lại tiếp tục vùi đầu làm tiếp công việc trong tay.
“Tiểu thư, không bình tĩnh được! Người sắp xuất giá, làm sao ta có thể bình tĩnh được!” Vu Tường đi tới, thiếu chút nữa muốn cướp khẩu súng vừa mới lắp ráp xong trong tay Phượng Vô Song, muốn đoạt lại sự chú ý của Phượng Vô Song.
Đột nhiên “Đoàng” một tiếng vang thật lớn, vách tường bên cạnh bọn họ xuất hiện một lỗ thùng lớn, Vu Tường bị dọa sợ đến giật mình sững sờ, tình huống gì đây, tiếng nổ phát ra từ đâu? Hắn đứng thừ người ra nhìn Phượng Vô Song, tìm kiếm đáp án.
Phượng Vô Song nhướn mày, một tay giơ giơ súng trong tay.
Miệng Vu Tường mở lớn có thể nhét thêm được một quả trứng, hắn chỉ chỉ cây súng kia, vừa chỉ chỉ lỗ thủng trên vách tường, vừa chỉ chỉ mình, mặt đầy kinh ngạc, dĩ nhiên hắn hiểu ý của Phượng Vô Song, lỗ thủng sâu chừng một thước trên vách tường kia chính là thứ kỳ lạ trong tay Phượng Vô Song tạo thành!
Vu Tường chợt ý thức được, dấu vết đó là do hắn tạo thành, trong lòng không khỏi run sợ mà kinh hồn, thì ra vừa rồi lúc Vu Tường giành lấy, không cẩn thận chạm vào súng, may mắn chính là kỹ thuật của Phượng Vô Song cực kỳ tốt, hóa giải được bi kịch, khiến cho đạn nghiêng về phía bức tường kia, nếu không, hậu quả thật sự không thể nào tưởng tượng được.
“Tiểu thư, đây là quái vật gì vậy, thật là khủng khiếp!” Vu Tường hoảng hốt kêu lên.
“Thối Tiểu Tường tử, ngươi dám nói thiết kế của bản tiểu thư là quái vật à?” Phượng Vô Song cầm súng vỗ vỗ vào mu bàn tay của Vu Tường, giả bộ nổi giận, vô cùng đáng yêu.
Vì vậy, lại hù dọa Vu Tường lần nữa, Vu Tường nhanh chóng rút tay ra, chỉ sợ trên tay hắn xuất hiện một cái lỗ, Vu Tường quyết định muốn đứng xa Phượng Vô Song, hắn từng bước từng bước lặng lẽ lùi về phía sau.
“Tiểu Tường tử, tiếp!” Phượng Vô Song cười, ngắm nghía khẩu súng trong tay rồi ném cho Vu Tường.
Vu Tường không thể không tiếp nhận, mặt hoảng sợ, chỉ sợ con “quái vật bạp phát trong tay hắn: “Tiểu --- Tiểu thư, nó có thể nổ không?”
“Ngươi cứ nói đi?”
“Này --- Tiểu thư, ta không cần nó có được không?”
“Không được!”
Vẻ mặt Vu

|
/98
|

