Ngày mùng 10, ngày nghỉ ngơi.
Khi Lâm Tử Thần vẫn còn đang ngáy o o, Kiều Hân Hân đã thu dọn nhà cửa một lượt từ sáng tinh mơ. Tới lúc cô thức giấc, Kiều Hân Hân cũng đã ra ngoài.
Trên bàn là bánh sandwich cùng sữa bò đã được chuẩn bị sẵn, kèm theo một tờ giấy viết: Tôi ra quán bar nhé.
Gần đây, Kiều Hân Hân thường tìm Lý Mục để luyện tập từ 8 giờ tối trở đi, có đôi khi Lâm Tử Thần lo lắng vì không thấy cô ở nhà, nên đã yêu cầu cô tạo thành thói quen lưu lại một tờ giấy.
Hiện tại mới hơn 9 giờ sáng, Hân Hân đã phải đi rồi sao? Bình thường giờ này đều ở nhà vẽ tranh mà.
Chẳng mấy khi Lâm Tử Thần được nghỉ, cô vốn muốn rủ Kiều Hân Hân đi chơi, xem ra không khả thi lắm.
Thôi được, đã lâu rồi cô chưa tới phòng tập, nếu cứ tiếp tục như vậy thì sẽ phải thay một huấn luyện viên mới mất... Khụ khụ.
Kể từ sau lần trò chuyện với Lý Mục, Kiều Hân Hân trở thành khách quen của quán bar. Thời gian phát sóng trực tiếp của cô kéo dài từ mười hai giờ trưa tới tám giờ tối, để không trùng với thời gian làm việc, cô chỉ tới quán bar Lam Ngư tìm Lý Mục sau tám giờ tối.
Vì chuẩn bị cho lần phát sóng trực tiếp tử vong này, mỗi ngày cô đều huấn luyện hai tiếng trong thế giới giả lập. Cô chủ yếu luyện kỹ năng cận chiến cùng bắn súng, hiện tại những kỹ năng này đã tốt hơn trước rất nhiều.
Hơn 9 giờ sáng, cửa quán bar mở ngỏ, cậu nhân viên đang đứng ở trong quầy để luyện pha chế.
Sau khi thấy Kiều Hân Hân, cậu nở nụ cười xấu hổ: Ông chủ đang ở trên tầng ạ.
Ok.
Cậu bé không quá lớn tuổi, chỉ khoảng mười bảy mười tám, hình như cậu đã ngừng đi học.
Lý Mục nói giấc mơ của cậu là trở thành một nhà pha chế rượu. Cậu vẫn luôn làm việc tại quán bar Lam Ngư, buổi tối phụ trách việc tiếp khách, hiện đã là nhân viên lâu năm nên đang được Lý Mục dạy các cách pha chế rượu.
Ban ngày, khi không có khách, cậu có thể tùy ý luyện tập.
Lý Mục thực sự đối xử với cậu rất tốt, nơi vốn là kho hàng nhỏ ở tầng trên của quán bar đã được anh đổi thành phòng ngủ cho cậu.
Khi Kiều Hân Hân đẩy cửa vào thì thấy Lý Mục đang chơi trò chơi, trong miệng anh ngậm điếu thuốc, trông như một ông chú vô công rồi nghề.
Nghe thấy tiếng động, anh biết Kiều Hân Hân đã đến, thuận tay tắt thuốc lá đi.
Anh không quay đầu, nói: Chờ tôi mười phút được không, chỉ mười phút thôi.
Có đôi khi, ngay cả Kiều Hân Hân cũng nhìn anh đến ngây ngẩn, ai lại nghĩ ông chủ quán bar bình thường nói năng làm việc tùy ý này là một người ngoài hành tinh cơ chứ?
Tại sao anh lại tới trái đất?
Lý Mục chưa bao giờ nói với Kiều Hân Hân về chuyện của mình, mà Kiều Hân Hân cũng không hỏi.
Chơi xong một ván, Lý Mục duỗi lưng trên ghế. Theo thói quen, anh cầm một điếu thuốc, còn chưa đưa tới bên miệng thì chợt nhớ trong phòng còn có người.
Anh muốn hút thì cứ hút đi.
Kiều Hân Hân biết Lý Mục thích hút thuốc, trên người anh có thoảng mùi thuốc nhàn nhạt.
Lý Mục cười nói: Khói thuốc lá rất có hại cho sức khỏe của người khác.
Với thể chất đặc thù, anh hút nhiều cỡ nào cũng không chết. Kiều Hân Hân lại không như vậy, cô chỉ là một người bình thường, sinh trưởng ở trái đất.
Lý Mục đưa cuốn kịch bản màu đen mà mình luôn mang theo cho cô: Vẫn là quy định cũ, cô nghiên cứu cốt truyện một chút đi. Đây là chương trình phát sóng tử vong thứ hai của cô, tôi nghĩ.. Cô có thể cho khán giả thấy thứ mà cô chưa cho họ xem qua.
... Ví dụ như?
Kỹ xảo.
Kiều Hân Hân đổ mồ hôi.
Cô lật quyển kịch bản, lướt qua phim Đảo Đầu Lâu , tiếp tục lật sang những trang sau.
Anh cũng biết là tôi không giỏi cái đó mà.
Đúng, tôi biết chứ... Thế nên tôi chỉ viết sơ sơ phần công lược thôi.
A? Kiều Hân Hân ngừng động tác trong tay, cô ngẩng đầu, lặp lại lời Lý Mục vừa nói ở trong đầu.
Chỉ viết sơ sơ nghĩa là...
Cô cúi đầu, đọc phần tóm tắt cốt truyện ở phía sau, câu chuyện quả thực cực kỳ đơn giản.
Các đầu mối chính là, thiếp lập con người, trật tự của cái chết, những việc cần chú ý và màn kết.
Phim chỉ có hai màn kết, hoặc là cô chết, hoặc là... Những người khác chết hết.
Trò chơi giết chóc...
Kiều Hân Hân đọc tên bộ phim, vì sao nhân vật trong đây lại quen thuộc thế nhỉ? Hình như cô đã gặp qua ở nơi nào rồi...
Lý Mục nhìn ra nghi vấn của cô, mở miệng nhắc nhở: Tôi chỉ đổi tên một chút thôi, tên gốc của nó là Cuộc chiến sinh tử (Battle Royale).
A, đúng rồi!
Cuộc chiến sinh tử! Cô nhớ ra rồi!
Mấy năm trước, cô đã từng xem bộ phim này, khi đó cô cực kỳ thích nó, xem liên tục ba lần không ngừng.
Có thể nói đây là bộ phim mà cô xem nhiều nhất, gần như ngang hàng với Léon: Sát thủ chuyên nghiệp .
Kỳ thực cô đã từng hỏi Lý Mục, liệu có thể phát sóng trực tiếp Léon: Sát thủ chuyên nghiệp không, anh cự tuyệt cô, lý do nhân vật nữ chính quá trẻ và cốt truyện quá có hơi hướm ngôn tình.
Hiện tại, những bộ phim mà Lý Mục chọn cho Kiều Hân Hân đều kích thích và hấp dẫn vô cùng. Khác với Đảo Đầu Lâu , bối cảnh Cuộc chiến sinh tử đơn giản nhưng khắc nghiệt, tàn khốc đẫm máu.
Bộ phim kể về một học sinh trung học năm ba trong một thế giới tương lai, vì không tuân theo kỷ luật nên bị trường học trục xuất tới một hòn đảo nhỏ thần bí, tiến hành Trò chơi giết chóc .
Trong bộ phim có 42 học sinh, trên hòn đảo bị giám sát chặt chẽ, họ tàn sát lẫn nhau để giành lấy cơ hội sống sót duy nhất.
Lần đầu tiên xem bộ phim này, Kiều Hân Hân rất kinh ngạc, để rồi điên cuồng say mê những bộ phim tương tự. Ở bước đường cùng, nhân tính được bộc lộ vô cùng sắc bén.
Bạn mãi mãi không biết ai là người chết tiếp theo.
Bạn cũng mãi mãi không biết ai sẽ dùng phương thức tàn nhẫn nào để giết bạn.
Để sống sót trở về, bạn nhất định phải giết hết những người khác. Cho dù họ từng là khuê mật, là người yêu, là bạn ngồi cùng bàn, là bạn bè của bạn...
Tôi nhớ kết thúc của bộ phim này...
Tôi đã sửa rồi. Lý Mục thoải mái tựa lưng lên ghế, anh nhìn Kiều Hân Hân rồi nói:
|
/92
|

