Phát sóng trực tiếp tử vong tựa như phim ảnh, không phải chỉ hài kịch mới cần mua vé, bi kịch cũng cần phải bỏ tiền ra để xem.
Có thể tác động tới cảm xúc của người xem, để khán giả chạy theo góc nhìn của chủ kênh, đây chính là thành công.
Lý Mục tin tưởng, lần phát sóng trực tiếp tử vong thứ hai của Kiều Hân Hân nhất định có thể gặt hái được tiếng vang lớn. Lần này, cô sẽ cạnh tranh cùng rất nhiều chủ kênh giàu kinh nghiệm.
Ánh mắt anh rơi xuống đống sách chồng chất ở trong góc, khóe chậm chậm rãi nổi lên ý cười bí hiểm.
*
Cuộc sống bận rộn nhưng bình thản lại tiếp diễn, ngày trang tranh chính thức mở cửa càng ngày càng gần, Kiều Hân Hân đặt toàn bộ tâm tư lên công việc của mình.
Đề tài truyện cùng tình tiết gần như đã được quyết định, hiện tại Kiều Hân Hân đã vẽ xong nửa chương dài khoảng 10 trang. Tranh Tử vẫn luôn ở cạnh cô, sau khi xem xong liền tỉ mỉ đưa ra một số kiến nghị cho cô.
Trong tháng này, Kiều Hân Hân vô cùng bận rộn, cô viết từng sự kiện lên một tờ giấy nhớ, bộ truyên đầu tiên của cô, lễ ký kết của Tô Linh Nhiên, phát sóng trực tiếp tử vong và đi thăm anh trai.
Hôm nay là ngày mùng 9, cô vốn đã mua vé máy bay từ trước, nghĩ tới việc mình sắp được gặp anh trai vào ngày 12, tâm tình cũng trở nên tốt hơn.
Mười giờ sáng, cô gọi điện tới nhà tù Long Đường.
Kiều An Độ bị người giám gục gọi tới, khi anh nghe điện thoại, giọng điệu vẫn cà lơ phất phơ như cũ: Sao thế, Hân Hân, có phải em nhớ anh trai không?
Kiều Hân Hân ngồi trước máy tính, bàn tay siết chặt hình dán trên bàn. Cô nhẹ giọng hỏi: Một tháng này anh sống thế nào, làm việc ở đó có mệt không? Bình thường có ăn no ngủ yên không?
Cũng không kém lúc trước là bao, dù sao anh cũng quen rồi mà! Em thì sao, dạo này thế nào rồi, có tìm bạn trai không? Anh nói này, em ngàn vạn lần đừng để đám tiểu tử thối kia lừa gạt nhé, nếu em bị ai bắt nạt thì đừng nhẫn nhịn mà hãy nói với anh, ra ngoài rồi anh sẽ xử lý từng đứa một!
Cuộc sống của em vẫn ất tốt, ngày nào cũng ở trong nhà thì ai khi dễ được em? Em đã mua vé máy bay rồi đấy, tháng này em có thể đi thăm anh rồi!
Long Đường cách nơi này rất xa, phải ngồi 48 tiếng trên tàu hỏa để tới nơi, vé máy bay lại đắt đỏ. Kiều Hân Hân vẫn luôn ăn mặc tiết kiệm mỗi ngày, khoảng 4, 5 tháng là có thể tới đó một lần.
Kiều An Độ ở đầu bên kia sửng sốt một chút, nhanh chóng từ chối: Việc này, Hân Hân, anh thấy em chưa nên đến vội. Nói thế nào nhỉ, không phải 2 tháng nữa anh sẽ xuất ngục sao, nên gần đây giám ngục quản lý cực kỳ nghiêm ngặt, hai tháng cuối sẽ không để anh gặp người thân, em có đến cũng vô ích. Đúng đúng đúng, anh sẽ không được gặp em đâu, em trả lại vé được không?
Hả? Không thể gặp mặt người thân sao?
Haiz, đúng vậy.
Kiều Hân Hân có chút mất mát, cô đã chờ ngày này rất lâu rồi, trong nhà giam còn có loại quy định này sao?
Mà thái độ của anh trai cũng rất kỳ quái, trước kia anh vẫn luôn muốn gặp cô, lần nào thấy cũng đặc biệt vui vẻ, còn hôm nay lại không giống như trong quá khứ.
Vậy... Anh có thời gian ra tù cụ thể rồi sao?
Ách... Anh, anh vẫn chưa có.
Anh, có phải anh gạt em chuyện gì không? Anh biểu hiện không tốt nên nhà tù gia tăng hình phạt cho anh à?
Từ nhỏ tới lớn, Kiều An Độ là người rất hay gây sự. Tuy cái tên của anh nghe rất van nhã, tính cách thật sự lại là không sợ trời, không sợ đất.
Gì chứ! Biểu hiện của anh trai em có thể không tốt sao? Em đùa à! Mấy năm nay, ngày nào anh cũng chăm chỉ làm việc, giám ngục còn phải khen anh đấy! Hơn nữa, anh vẫn là trưởng buồng ngủ ở đây, vốn còn 5 tháng bị giam, anh lại được giảm những 3 tháng nhé. Em em em, em yên tâm đi, thời gian cụ thể còn chưa được quyết định, nếu có thì anh nhất định sẽ nói cho em biết đầu tiên!
Anh thực sự có thể ra tù đúng hạn chứ?
Đương nhiên rồi!
Kiều Hân Hân vẫn cảm thấy có chỗ nào không đúng, khi nói chuyện qua điện thoại vào tháng trước, Kiều An Độ vẫn luôn lẩm bẩm nói cô phải làm cái này áci kia, vì sao hôm nay lại hơi trốn tránh cô như vậy?
Sau khi cúp điện thoại, Kiều Hân Hân cầm bút vẽ linh tinh trên giấy, cô gạch bỏ bốn chữ to Đi thăm anh trai trên tờ giấy nhớ.
Chuyện này tạm thời bị hủy bỏ, Kiều Hân Hân nhẹ nhàng thở dài, cô mở trang mạng, tiếp tục đọc truyện tranh.
Chỉ là, hiện tại cô chẳng có tâm trạng nào để đọc.
*
Suy nghĩ của Kiều Hân Hân trôi về một nơi rất xa.
Kiều An Độ là con trai trưởng của nhà họ Kiều, anh lớn hơn Hân Hân 5 tuổi. Khi còn bé, mỗi ngày anh đều mang Hân Hân dạo chơi khắp nơi.
Họ sống trong một thị trấn nhỏ ở Long Đường, mùa đông vừa đến, tuyết có thể dâng cao tới đầu gối. Kiều An Độ biết dùng xe trượt tuyết, khi dùng, anh sẽ buộc chặt Kiều Hân Hân ở trên, sau đó tự kéo xe đi.
Bông tuyết lạnh buốt rơi trên mặt, miệng anh ngâm nga hát, đó là khúc đồng dao mà giáo viên từng dạy cho bọn họ.
Thế rồi, vợ chồng nhà họ Kiều gặp chuyện không may, lại sau đó, Kiều Hân Hân cùng kiều An Độ được gửi nuôi ở nhà chú hai. Lúc ấy, cô còn rất bé, chỉ vừa lên năm ba tiểu học, mỗi ngày đều không dám khóc ở trước mặt cả nhà chú hai vì sợ bọn họ thấy phiền, mà chỉ dám bọc mình trong chăn, len lén gạt nước mắt giữa đêm khuya dài đằng đẵng.
Kiều An Độ thuộc tuýp tiểu thiếu gia tùy tiện phương Bắc điển hình, một lời không hợp là vung nắm đấm. Chỉ khi đối mặt với Kiều Hân Hân, anh mới trở nên mềm mại hơn.
Ngày nào anh cũng dỗ Kiều Hân Hân ngủ, một cậu bé choai choai lại không ngại đọc truyện cổ tích. Khi anh không ở đó, Kiều Hân Hân khó lòng chìm vào giấc ngủ.
Lần nào cũng vậy, đợi cô ngủ rồi anh mới lén lút ra ngoài.
Trong trường học, không người nào dám bắt nạt Kiều
Có thể tác động tới cảm xúc của người xem, để khán giả chạy theo góc nhìn của chủ kênh, đây chính là thành công.
Lý Mục tin tưởng, lần phát sóng trực tiếp tử vong thứ hai của Kiều Hân Hân nhất định có thể gặt hái được tiếng vang lớn. Lần này, cô sẽ cạnh tranh cùng rất nhiều chủ kênh giàu kinh nghiệm.
Ánh mắt anh rơi xuống đống sách chồng chất ở trong góc, khóe chậm chậm rãi nổi lên ý cười bí hiểm.
*
Cuộc sống bận rộn nhưng bình thản lại tiếp diễn, ngày trang tranh chính thức mở cửa càng ngày càng gần, Kiều Hân Hân đặt toàn bộ tâm tư lên công việc của mình.
Đề tài truyện cùng tình tiết gần như đã được quyết định, hiện tại Kiều Hân Hân đã vẽ xong nửa chương dài khoảng 10 trang. Tranh Tử vẫn luôn ở cạnh cô, sau khi xem xong liền tỉ mỉ đưa ra một số kiến nghị cho cô.
Trong tháng này, Kiều Hân Hân vô cùng bận rộn, cô viết từng sự kiện lên một tờ giấy nhớ, bộ truyên đầu tiên của cô, lễ ký kết của Tô Linh Nhiên, phát sóng trực tiếp tử vong và đi thăm anh trai.
Hôm nay là ngày mùng 9, cô vốn đã mua vé máy bay từ trước, nghĩ tới việc mình sắp được gặp anh trai vào ngày 12, tâm tình cũng trở nên tốt hơn.
Mười giờ sáng, cô gọi điện tới nhà tù Long Đường.
Kiều An Độ bị người giám gục gọi tới, khi anh nghe điện thoại, giọng điệu vẫn cà lơ phất phơ như cũ: Sao thế, Hân Hân, có phải em nhớ anh trai không?
Kiều Hân Hân ngồi trước máy tính, bàn tay siết chặt hình dán trên bàn. Cô nhẹ giọng hỏi: Một tháng này anh sống thế nào, làm việc ở đó có mệt không? Bình thường có ăn no ngủ yên không?
Cũng không kém lúc trước là bao, dù sao anh cũng quen rồi mà! Em thì sao, dạo này thế nào rồi, có tìm bạn trai không? Anh nói này, em ngàn vạn lần đừng để đám tiểu tử thối kia lừa gạt nhé, nếu em bị ai bắt nạt thì đừng nhẫn nhịn mà hãy nói với anh, ra ngoài rồi anh sẽ xử lý từng đứa một!
Cuộc sống của em vẫn ất tốt, ngày nào cũng ở trong nhà thì ai khi dễ được em? Em đã mua vé máy bay rồi đấy, tháng này em có thể đi thăm anh rồi!
Long Đường cách nơi này rất xa, phải ngồi 48 tiếng trên tàu hỏa để tới nơi, vé máy bay lại đắt đỏ. Kiều Hân Hân vẫn luôn ăn mặc tiết kiệm mỗi ngày, khoảng 4, 5 tháng là có thể tới đó một lần.
Kiều An Độ ở đầu bên kia sửng sốt một chút, nhanh chóng từ chối: Việc này, Hân Hân, anh thấy em chưa nên đến vội. Nói thế nào nhỉ, không phải 2 tháng nữa anh sẽ xuất ngục sao, nên gần đây giám ngục quản lý cực kỳ nghiêm ngặt, hai tháng cuối sẽ không để anh gặp người thân, em có đến cũng vô ích. Đúng đúng đúng, anh sẽ không được gặp em đâu, em trả lại vé được không?
Hả? Không thể gặp mặt người thân sao?
Haiz, đúng vậy.
Kiều Hân Hân có chút mất mát, cô đã chờ ngày này rất lâu rồi, trong nhà giam còn có loại quy định này sao?
Mà thái độ của anh trai cũng rất kỳ quái, trước kia anh vẫn luôn muốn gặp cô, lần nào thấy cũng đặc biệt vui vẻ, còn hôm nay lại không giống như trong quá khứ.
Vậy... Anh có thời gian ra tù cụ thể rồi sao?
Ách... Anh, anh vẫn chưa có.
Anh, có phải anh gạt em chuyện gì không? Anh biểu hiện không tốt nên nhà tù gia tăng hình phạt cho anh à?
Từ nhỏ tới lớn, Kiều An Độ là người rất hay gây sự. Tuy cái tên của anh nghe rất van nhã, tính cách thật sự lại là không sợ trời, không sợ đất.
Gì chứ! Biểu hiện của anh trai em có thể không tốt sao? Em đùa à! Mấy năm nay, ngày nào anh cũng chăm chỉ làm việc, giám ngục còn phải khen anh đấy! Hơn nữa, anh vẫn là trưởng buồng ngủ ở đây, vốn còn 5 tháng bị giam, anh lại được giảm những 3 tháng nhé. Em em em, em yên tâm đi, thời gian cụ thể còn chưa được quyết định, nếu có thì anh nhất định sẽ nói cho em biết đầu tiên!
Anh thực sự có thể ra tù đúng hạn chứ?
Đương nhiên rồi!
Kiều Hân Hân vẫn cảm thấy có chỗ nào không đúng, khi nói chuyện qua điện thoại vào tháng trước, Kiều An Độ vẫn luôn lẩm bẩm nói cô phải làm cái này áci kia, vì sao hôm nay lại hơi trốn tránh cô như vậy?
Sau khi cúp điện thoại, Kiều Hân Hân cầm bút vẽ linh tinh trên giấy, cô gạch bỏ bốn chữ to Đi thăm anh trai trên tờ giấy nhớ.
Chuyện này tạm thời bị hủy bỏ, Kiều Hân Hân nhẹ nhàng thở dài, cô mở trang mạng, tiếp tục đọc truyện tranh.
Chỉ là, hiện tại cô chẳng có tâm trạng nào để đọc.
*
Suy nghĩ của Kiều Hân Hân trôi về một nơi rất xa.
Kiều An Độ là con trai trưởng của nhà họ Kiều, anh lớn hơn Hân Hân 5 tuổi. Khi còn bé, mỗi ngày anh đều mang Hân Hân dạo chơi khắp nơi.
Họ sống trong một thị trấn nhỏ ở Long Đường, mùa đông vừa đến, tuyết có thể dâng cao tới đầu gối. Kiều An Độ biết dùng xe trượt tuyết, khi dùng, anh sẽ buộc chặt Kiều Hân Hân ở trên, sau đó tự kéo xe đi.
Bông tuyết lạnh buốt rơi trên mặt, miệng anh ngâm nga hát, đó là khúc đồng dao mà giáo viên từng dạy cho bọn họ.
Thế rồi, vợ chồng nhà họ Kiều gặp chuyện không may, lại sau đó, Kiều Hân Hân cùng kiều An Độ được gửi nuôi ở nhà chú hai. Lúc ấy, cô còn rất bé, chỉ vừa lên năm ba tiểu học, mỗi ngày đều không dám khóc ở trước mặt cả nhà chú hai vì sợ bọn họ thấy phiền, mà chỉ dám bọc mình trong chăn, len lén gạt nước mắt giữa đêm khuya dài đằng đẵng.
Kiều An Độ thuộc tuýp tiểu thiếu gia tùy tiện phương Bắc điển hình, một lời không hợp là vung nắm đấm. Chỉ khi đối mặt với Kiều Hân Hân, anh mới trở nên mềm mại hơn.
Ngày nào anh cũng dỗ Kiều Hân Hân ngủ, một cậu bé choai choai lại không ngại đọc truyện cổ tích. Khi anh không ở đó, Kiều Hân Hân khó lòng chìm vào giấc ngủ.
Lần nào cũng vậy, đợi cô ngủ rồi anh mới lén lút ra ngoài.
Trong trường học, không người nào dám bắt nạt Kiều
|
/92
|

