Ông xã ảnh đế mau vào trong chén

Chương 86 - Chương 86

/117


Edit: Nhật Dương

Triệu Thành đứng sau lưng Phương Vũ ý thức điểm này thì sắc mặt nháy mắt trở nên trắng bệch, nhớ lại những gì Phương Vũ nói trước đó, trên mặt hai người lại càng hiện lên chút lo lắng.

Khiếp sợ qua đi nhưng trong lòng lại tràn đầy nghi ngờ, sao hoàng thái tử của tập đoàn Tô thị lại biết Niếp Quân Hạo, còn thân thiết với anh ta như vậy, chẳng lẽ Niếp Quân Hạo là người của Tô thị, là nhân vật có hậu trường trong truyền thuyết.

Trách không được, trách không được một người vừa mới vào Tinh Thành như vậy đã có thể trực tiếp trở thành người dưới tay Tô Minh Duệ, còn để cho anh ta ra mặt bảo vệ, hai người Phương Vũ càng nghĩ càng cảm thấy có chuyện như vậy, sắc mặt cũng vì vậy mà càng trở nên khó coi.

May mà Niếp Quân Hạo người bị phỏng đoán không biết suy nghĩ của hai người này, nếu không thì chắc chỉ biết yên lặng nhìn trời, không biết nên nói gì với hai người này, hai người thật sự nghĩ nhiều, thật ra tất cả cũng chỉ là do lúc đó đầu anh nóng lên mà tạo ra cuộc nghiệt duyên này.

Tô Nghị khẽ gật đầu với hai người Nhan Mặc, sau đó nhìn cũng không nhìn hai người Phương Vũ một cái, bước nhanh lướt qua hai người đi tới trước mặt An Cẩn Du, trên nét mặt nghiêm túc cũng bởi vì thấy đứa con của mình mà trở nên nhu hòa ấm áp: Đậu Đậu.

Đậu Đậu lập tức giơ cao đôi tay nhỏ bé, ôm Đậu Đậu vào trong ngực, hơn nữa còn cười ôn hòa với An Cẩn Du ở bên cạnh, ánh mắt như có thâm ý quét qua Niếp Quân Hạo, đáy mắt xẹt qua chút kinh ngạc, nhưng anh che giấu nét kinh ngạc này đi rất nhanh rồi khẽ gật đầu với Niếp Quân Hạo một cái.

Mặc dù An Cẩn Du không rõ thân phận của người trước mặt lắm, nhưng nhìn thái độ của Nhan ảnh đế với người nọ cùng với sắc mặt thay đổi của hai người Phương Vũ thì trong lòng cũng mơ hồ biết được thân phận của người này, chỉ sợ không đơn giản, cũng vội vàng lễ phép đáp lại bằng một nụ cười.

Tô Nghị thu hồi tầm mắt, yêu thương hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai bảo bối mình một cái, có chút bất đắc dĩ nhỏ giọng trách cứ một chút: Con đó, lại chạy loạn khắp nơi, có biết ba và mẹ lo lắng cho con lắm không.

Mặc dù là giọng trách cứ nhưng sao Tô Nghị lại nỡ dùng lời lẽ nghiêm khắc với đứa con trai bảo bối duy nhất của mình, hiển nhiên Đậu Đậu cũng phát giác điểm này, khéo léo ôm cổ ba ngập ngừng nhận sai: Đậu Đậu biết sai rồi, lần sau không dám, ba ba đừng giận.

Tô Nghị nhìn bộ dạng điềm đạm đáng yêu của con trai mình, sao nỡ trách cứ bé nữa, cưng chìu đưa tay ngắt đầu mũi của bé một cái, ngay sau đó ôm bé xoay người sang chỗ khác, thay đổi nét ôn hòa với An Cẩn Du và bé lúc trước mà khẽ trầm mặt cười nói: Đậu Đậu là tôi mang tới. Tôi mang theo con của mình đến công ty đi lại, chẳng lẽ còn phải hỏi ý kiến của cậu sao, mà nói đi cũng phải nói lại, dù tôi thật sự xem nơi này là khu vui chơi cho trẻ em thì cũng là chuyện của nhà họ Tô tôi, giống như còn chưa tới phiên một người nghệ sĩ nho nhỏ như cậu tới khoa tay múa chân.

Tô tổng, tôi không phải, là tôi không biết... Sắc mặt Phương Vũ trắng bệch, nóng nảy mở miệng muốn giải thích lại bị Tô Nghị tàn nhẫn cắt đứt.

Không phải cái gì, cậu muốn nói những gì tôi vừa nghe đều là giả sao? Đôi mắt luôn kiên nghị ôn hòa của Tô Nghị bởi vì khẽ giơ lên mà có vẻ sắc bén rét lạnh.

Phương Vũ bị anh nhìn chằm chằm như vậy thì sau lưng chợt lạnh, lời nói ra đến khóe miệng cứ như vậy bị nghẹn ở cổ họng, ra không được mà nuốt xuống cũng không xong.

Trên thực tế, Tô Nghị cũng không nghĩ cho anh ta cơ hội giải thích, hai mắt




/117

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status