Editor: Trịnh Phương
Không thể không nói ,có vài người chính là từ ta cảm giác quá mức tốt đẹp, loại chuyện nhận quảng cáo như vậy vốn rất dễ đụng chạm, công ty muốn quay quảng cáo xưa nay cũng vẫn chọn người ưu tú mà dùng, vậy thì cái gì mà tồn tại tiết mục cố ý nhắm vào cậu ta? Hơn nữa, lấy tư thế dậu đổ bìm leo (*) như bây giờ, mấy người Niếp Quân Hạo cũng tội phải hạ giá trị con người đi nhằm vào hắn. Rốt cuộc, cũng chỉ là có vài người, mặc dù là mình làm sai, lại không thể thừa nhận mình sai, chỉ biết tìm các loại biện pháp, tìm các loại lý do đổ hết sai lầm lên đầu người khác, mà Phương Vũ chính là người như vậy.
(*) Dậu đổ bìm leo (Nguyên văn “Tường đảo chúng nhân thôi”): Xuất phát từ truyện Hồng Lâu Mộng, ý nói khi người gặp nạn, những người xung quanh sẽ thừa dịp công kích.
Tô Minh Duệ nhìn vẻ oán hận không thể che giấu trên mặt Phương Vũ, nhíu nhíu mày, thầm nghĩ, người để cảm xúc lộ ra ngoài như vậy nhất định không thể nào tiến xa trong làng giải trí, nhưng loại người điên khùng này vẫn là nên xử lý cho thỏa đáng sớm một chút, nếu không, ai biết lúc nào thì sẽ bị cậu ta cắn ngược lại một cái. Đầu năm nay, chó nóng nảy còn có thể nhảy tường kia.
Đang lúc không khí giữa mấy người trở nên rất tế nhị vì lời nói của Tô Minh Duệ, mấy người chợt nghe thấy bên ngoài truyền đến một trận náo nhiệt, ồn ào, thỉnh thoảng còn có thể nghe được tiếng máy chụp hình tách tách thỉnh thoảng vang lên, rất rõ ràng, là một nhân vật lớn nào đó xuất hiện.
Đám người Phương Vũ cùng Niếp Quân Hạo đồng thời sững sờ, gần như là theo phản xạ mà nhìn sang nơi phát ra âm thanh.
Cửa lớn cách đó không xa chẳng biết lúc nào đã tụ tập một đám paparazzi, ký giả cùng một đống fan hâm mộ không ngừng kích động chia làm hai hàng ở bên ngoài, người hâm mộ có chút hưng phấn quá mức, nếu không phải hôm nay tất cả đám ký giả kia đều không ngừng hưng phấn hướng máy ảnh của bọn họ ra ngoài, những fans kia không ngừng vẫy tay, reo hò ra bên ngoài, đám người An Cẩn Du bọn đã nghĩ là bọn họ tới vì mình rồi.
Xảy ra chuyện gì? An Cẩn Du vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy loại chiến trận này, không nhịn được có chút kinh ngạc hỏi một câu.
Tô Minh Duệ híp lại hai mắt, thì thầm một câu: Người đó cũng tới.
Thấy vậy, không chỉ là An Cẩn Du, ngay cả mấy người bên cạnh cũng có chút nghi ngờ. Người đó là ai?
Không đợi mấy người đoán ra nguồn gốc, cách đó không xa lần nữa truyền đến một trận ồn ào náo nhiệt còn lớn hơn so với vừa rồi. Những người hâm mộ điên cuồng này gần như đều sắp tránh thoát được những nhân viên an ninh ra sức ngăn cản, đẩy nhau ra ngoài.
Cùng lúc đó, mấy người liền thấy một nhóm người ở xa xa vây quanh một bóng người đi vào cửa chính.
Sau khi người đó đi vào cửa chính, An Cẩn Du mới xem như hoàn

Không thể không nói ,có vài người chính là từ ta cảm giác quá mức tốt đẹp, loại chuyện nhận quảng cáo như vậy vốn rất dễ đụng chạm, công ty muốn quay quảng cáo xưa nay cũng vẫn chọn người ưu tú mà dùng, vậy thì cái gì mà tồn tại tiết mục cố ý nhắm vào cậu ta? Hơn nữa, lấy tư thế dậu đổ bìm leo (*) như bây giờ, mấy người Niếp Quân Hạo cũng tội phải hạ giá trị con người đi nhằm vào hắn. Rốt cuộc, cũng chỉ là có vài người, mặc dù là mình làm sai, lại không thể thừa nhận mình sai, chỉ biết tìm các loại biện pháp, tìm các loại lý do đổ hết sai lầm lên đầu người khác, mà Phương Vũ chính là người như vậy.
(*) Dậu đổ bìm leo (Nguyên văn “Tường đảo chúng nhân thôi”): Xuất phát từ truyện Hồng Lâu Mộng, ý nói khi người gặp nạn, những người xung quanh sẽ thừa dịp công kích.
Tô Minh Duệ nhìn vẻ oán hận không thể che giấu trên mặt Phương Vũ, nhíu nhíu mày, thầm nghĩ, người để cảm xúc lộ ra ngoài như vậy nhất định không thể nào tiến xa trong làng giải trí, nhưng loại người điên khùng này vẫn là nên xử lý cho thỏa đáng sớm một chút, nếu không, ai biết lúc nào thì sẽ bị cậu ta cắn ngược lại một cái. Đầu năm nay, chó nóng nảy còn có thể nhảy tường kia.
Đang lúc không khí giữa mấy người trở nên rất tế nhị vì lời nói của Tô Minh Duệ, mấy người chợt nghe thấy bên ngoài truyền đến một trận náo nhiệt, ồn ào, thỉnh thoảng còn có thể nghe được tiếng máy chụp hình tách tách thỉnh thoảng vang lên, rất rõ ràng, là một nhân vật lớn nào đó xuất hiện.
Đám người Phương Vũ cùng Niếp Quân Hạo đồng thời sững sờ, gần như là theo phản xạ mà nhìn sang nơi phát ra âm thanh.
Cửa lớn cách đó không xa chẳng biết lúc nào đã tụ tập một đám paparazzi, ký giả cùng một đống fan hâm mộ không ngừng kích động chia làm hai hàng ở bên ngoài, người hâm mộ có chút hưng phấn quá mức, nếu không phải hôm nay tất cả đám ký giả kia đều không ngừng hưng phấn hướng máy ảnh của bọn họ ra ngoài, những fans kia không ngừng vẫy tay, reo hò ra bên ngoài, đám người An Cẩn Du bọn đã nghĩ là bọn họ tới vì mình rồi.
Xảy ra chuyện gì? An Cẩn Du vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy loại chiến trận này, không nhịn được có chút kinh ngạc hỏi một câu.
Tô Minh Duệ híp lại hai mắt, thì thầm một câu: Người đó cũng tới.
Thấy vậy, không chỉ là An Cẩn Du, ngay cả mấy người bên cạnh cũng có chút nghi ngờ. Người đó là ai?
Không đợi mấy người đoán ra nguồn gốc, cách đó không xa lần nữa truyền đến một trận ồn ào náo nhiệt còn lớn hơn so với vừa rồi. Những người hâm mộ điên cuồng này gần như đều sắp tránh thoát được những nhân viên an ninh ra sức ngăn cản, đẩy nhau ra ngoài.
Cùng lúc đó, mấy người liền thấy một nhóm người ở xa xa vây quanh một bóng người đi vào cửa chính.
Sau khi người đó đi vào cửa chính, An Cẩn Du mới xem như hoàn

|
/117
|

