Một người khác bỗng có chút tiếc nuối tiễn hai Diệp Sơ Tình và An Cẩn Du đi, vừa mới quay đầu liền thấy Niếp Quân Hạo mặt âm trầm nhìn mình chằm chằm, mặt của đối phương lại chỉ cách mình có mấy centimét, ngay cả một phần một sợi lông trên mặt cũng nhìn rõ.
An Cẩn Du sợ hết hồn, khẽ nguyền rủa một tiếng: Niếp Quân Hạo, anh làm cái gì vậy?
Niếp Quân Hạo hừ lạnh một tiếng: Người đàn ông kia là người của bạn tốt của cô, cô nên biết kiêng dè, gọi thân mật như vậy làm cái gì?
An Cẩn Du yên lặng (*) một chút, cạn lời nói: Bọn Tiểu Tình sẽ không ngại.
(*) Chỗ này trong QT để là “quẫn”, nhưng Hán Việt lại là ô vuông nên editor mạn phép chém ra hai chữ “yên lặng” để bày tỏ sự câm lặng của nữ chính =))
Niếp Quân Hạo nghe vậy càng phát ra ý tứ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép (*): Bọn họ không ngại thì cô cũng phải biết kiêng dè nha, cô nói, cô làm sao có thể không biết kiềm chế như vậy?
(*) Chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: yêu cầu nghiêm khắc với người khác để mong họ hoàn thiện mình hơn
An Cẩn Du: … Chỉ là gọi một cái tên mà thôi, có quan hệ gì với việc không biết kiềm chế nha?
An Cẩn Du bất đắc dĩ trừng mắt, chẳng thèm tiếp tục dây dưa cùng người này, đẩy người sang bên, nhỏ giọng nói: Tránh qua một bên đi, tôi nên đi nấu ăn rồi.
Nào có thể đoán được, Niếp Quân Hạo bị An Cẩn Du đẩy một cái, ngược lại thuận thế kéo tay An Cẩn Du lại, không để cho cô rời đi như vậy.
An Cẩn Du có chút giận, khẽ quát: Niếp Quân Hạo, anh nổi cơn cái gì? Buông tay.
Gương mặt Niếp Quân Hạo lạnh lùng, cũng không buông tay, chỉ không tự nhiên khạc ra một câu: Gọi tên tôi.
Ha ha…
Niếp Quân Hạo nhìn bộ dáng nghi hoặc của An Cẩn Du, bất mãn nói: Cô đều đã gọi tên của người đàn ông kia rồi, tại sao không gọi tên tôi? Gọi tên tôi.
An Cẩn Du vẻ mặt đờ đẫn nhìn người đàn ông lòng đầy căm phẫn ở đối diện, càng cảm thấy cạn lời. Hiện tại là sao? Bởi vì một cái tên mà đưa tới sự tranh thủ tình cảm. Giáo chủ đại nhân, anh bao nhiêu tuổi rồi, vẫn là trẻ con sao? An Cẩn Du cố nén sự kích động, tiếp tục trợn trắng mắt, tức giận quát một tiếng: Tránh ra.
Sắc mặt Niếp Quân Hạo không thay đổi, trầm giọng nói: Cô gọi tên tôi thì tôi sẽ tránh.
An Cẩn Du trợn mắt nhìn Niếp Quân Hạo một cái, thật sự không hiểu Niếp Quân Hạo này vô duyên vô cớ nổi điên làm gì. Nhìn người đàn ông che trước mặt mình, lại nghĩ anh muốn nghe, mình liền gọi một tiếng cũng không có gì tổn thất.
Nhưng đến phút chót lại phát hiện, lúc gần như có thể bật thốt lên mấy chữ người khác cũng có thể nói, khi đến chỗ người này, mình thế nhưng có chút nói không ra.
Ách… An Cẩn Du bế tắc trong chốc lát, nhìn thẳng vào ánh mắt mong chờ của Niếp Quân Hạo, lời nói đã đến bên miệng càng trở nên khó thốt ra, cuối cùng cũng có chút buồn bực, lại cả giận nói: Rốt cuộc anh nhường hay không nhường?
Niếp Quân Hạo hừ lạnh một tiếng, không kiêu ngạo không tự ti nói: Không nhường, đã nói là cô gọi tôi sẽ nhường, cô không gọi tôi nhất định không nhường.
Sắc mặt An Cẩn Du trầm xuống, cười lạnh một tiếng nói: Không nhường đúng không? Ha ha, Tiền Đa Đa, lên!
Niếp Quân Hạo vừa thấy An Cẩn Du cười lạnh liền có chút dự cảm không tốt, quả nhiên, theo một tiếng ra lệnh của An Cẩn Du, Tiền Đa Đa vốn đã lùi về ổ chó lập tức chui ra, liền nhảy lên ghế sofa đạp một cái lên mặt của anh.
Con chó ngu ngốc này!
Gâu gâu gâu… Tên đàn ông hư hỏng này!
Một người một chó loạn thành một đoàn, An Cẩn Du cũng không rãnh tiếp tục để ý tới bọn họ, như không có chuyện gì xảy ra, xoay người liền vào phòng bếp, chỉ là nếu là coi thường một chút
An Cẩn Du sợ hết hồn, khẽ nguyền rủa một tiếng: Niếp Quân Hạo, anh làm cái gì vậy?
Niếp Quân Hạo hừ lạnh một tiếng: Người đàn ông kia là người của bạn tốt của cô, cô nên biết kiêng dè, gọi thân mật như vậy làm cái gì?
An Cẩn Du yên lặng (*) một chút, cạn lời nói: Bọn Tiểu Tình sẽ không ngại.
(*) Chỗ này trong QT để là “quẫn”, nhưng Hán Việt lại là ô vuông nên editor mạn phép chém ra hai chữ “yên lặng” để bày tỏ sự câm lặng của nữ chính =))
Niếp Quân Hạo nghe vậy càng phát ra ý tứ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép (*): Bọn họ không ngại thì cô cũng phải biết kiêng dè nha, cô nói, cô làm sao có thể không biết kiềm chế như vậy?
(*) Chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: yêu cầu nghiêm khắc với người khác để mong họ hoàn thiện mình hơn
An Cẩn Du: … Chỉ là gọi một cái tên mà thôi, có quan hệ gì với việc không biết kiềm chế nha?
An Cẩn Du bất đắc dĩ trừng mắt, chẳng thèm tiếp tục dây dưa cùng người này, đẩy người sang bên, nhỏ giọng nói: Tránh qua một bên đi, tôi nên đi nấu ăn rồi.
Nào có thể đoán được, Niếp Quân Hạo bị An Cẩn Du đẩy một cái, ngược lại thuận thế kéo tay An Cẩn Du lại, không để cho cô rời đi như vậy.
An Cẩn Du có chút giận, khẽ quát: Niếp Quân Hạo, anh nổi cơn cái gì? Buông tay.
Gương mặt Niếp Quân Hạo lạnh lùng, cũng không buông tay, chỉ không tự nhiên khạc ra một câu: Gọi tên tôi.
Ha ha…
Niếp Quân Hạo nhìn bộ dáng nghi hoặc của An Cẩn Du, bất mãn nói: Cô đều đã gọi tên của người đàn ông kia rồi, tại sao không gọi tên tôi? Gọi tên tôi.
An Cẩn Du vẻ mặt đờ đẫn nhìn người đàn ông lòng đầy căm phẫn ở đối diện, càng cảm thấy cạn lời. Hiện tại là sao? Bởi vì một cái tên mà đưa tới sự tranh thủ tình cảm. Giáo chủ đại nhân, anh bao nhiêu tuổi rồi, vẫn là trẻ con sao? An Cẩn Du cố nén sự kích động, tiếp tục trợn trắng mắt, tức giận quát một tiếng: Tránh ra.
Sắc mặt Niếp Quân Hạo không thay đổi, trầm giọng nói: Cô gọi tên tôi thì tôi sẽ tránh.
An Cẩn Du trợn mắt nhìn Niếp Quân Hạo một cái, thật sự không hiểu Niếp Quân Hạo này vô duyên vô cớ nổi điên làm gì. Nhìn người đàn ông che trước mặt mình, lại nghĩ anh muốn nghe, mình liền gọi một tiếng cũng không có gì tổn thất.
Nhưng đến phút chót lại phát hiện, lúc gần như có thể bật thốt lên mấy chữ người khác cũng có thể nói, khi đến chỗ người này, mình thế nhưng có chút nói không ra.
Ách… An Cẩn Du bế tắc trong chốc lát, nhìn thẳng vào ánh mắt mong chờ của Niếp Quân Hạo, lời nói đã đến bên miệng càng trở nên khó thốt ra, cuối cùng cũng có chút buồn bực, lại cả giận nói: Rốt cuộc anh nhường hay không nhường?
Niếp Quân Hạo hừ lạnh một tiếng, không kiêu ngạo không tự ti nói: Không nhường, đã nói là cô gọi tôi sẽ nhường, cô không gọi tôi nhất định không nhường.
Sắc mặt An Cẩn Du trầm xuống, cười lạnh một tiếng nói: Không nhường đúng không? Ha ha, Tiền Đa Đa, lên!
Niếp Quân Hạo vừa thấy An Cẩn Du cười lạnh liền có chút dự cảm không tốt, quả nhiên, theo một tiếng ra lệnh của An Cẩn Du, Tiền Đa Đa vốn đã lùi về ổ chó lập tức chui ra, liền nhảy lên ghế sofa đạp một cái lên mặt của anh.
Con chó ngu ngốc này!
Gâu gâu gâu… Tên đàn ông hư hỏng này!
Một người một chó loạn thành một đoàn, An Cẩn Du cũng không rãnh tiếp tục để ý tới bọn họ, như không có chuyện gì xảy ra, xoay người liền vào phòng bếp, chỉ là nếu là coi thường một chút
|
/117
|

