Edit: hongheechan
Nhiều nhiều cái mốc, giáo chủ đại nhân à, có phải anh đã quên mất nơi này là nhà của người nào rồi hay không? Cái loại giọng điệu như đại gia nhà giàu mới nổi là thế nào vậy? Chẳng lẽ anh còn muốn ăn bám tôi sao? An Cẩn Du càng nghĩ càng tức giận, rồi lại kìm lại vì cường quyền của người kia mà không thể làm gì.
Đang lúc An Cẩn Du vẫn còn buồn bực, tức giận đến hận không thể ngọc thạch câu phần* với giáo chủ ngay tại chỗ, chợt cảm thấy dưới chân nặng xuống, kinh ngạc cúi đầu nhìn lại, vừa nhìn thấy mắt chó đen bóng của Tiền Đa Đa và cái vật còn dài hơn cả người nó đang được ngậm trên miệng kia.
* Thành ngữ đồng nghĩa với đồng quy vu tận, cá chết lưới rách.
Hai mắt An Cẩn Du bỗng sáng lên, một tia sáng mang ý cười bỗng chấp choáng hiện ra từ đáy mắt.
Niếp Quân Hạo dừng việc ăn uống đã gần căng bụng lại, cảm thấy sau khi mình nói xong thì đã một lúc lâu rồi mà An Cẩn Du cũng chưa đáp lại, mi phong* nhíu lại, thầm nghĩ trong lòng, chẳng lẽ vừa rồi mình nói quá nặng, đả kích nha đầu kia sao.
* mi phong: lông mày đẹp đẹp hình ngọn núi kiểu như của Tăng Thanh Hà đó =)))
Nghĩ như vậy, đáy lòng Niếp Quân Hạo sinh ra mấy phần chột dạ nho nhỏ.
Thành thật mà nói, món ăn An Cẩn Du làm cũng không khó ăn, không chỉ không khó ăn, di enda nlêq úyđ ôn chuẩn xác mà nói là ăn ngon vô cùng ít nhất Niếp Quân Hạo cảm thấy so với những món sơn trân hải vị mà những đầu bếp trong giáo ban đầu cố ý mời tới thậm chí còn có mấy ngự trù bên trong hoàng cung Tây Khương làm kia, những đồ này còn ngon hơn một chút xíu, thật sự chỉ có một chút xíu.
Nhưng, những lời này đối với Niếp Quân Hạo bình thường luôn bắt bẻ đồ ăn là chuyện tuyệt đối không thể nói ra khỏi miệng. Hôm nay thấy An Cẩn Du không nói lời nào, Niếp Quân Hạo nhíu nhíu mày, vừa chột dạ, vừa ngạo kiều oán giận tố chất tâm lý của An Cẩn Du quá kém, nói đôi lời đã không chịu nổi, phụ nữ thật phiền toái.
Niếp Quân Hạo đang lo lắng có nên mở miệng khích lệ người nào đó một chút hay không, tránh khỏi người nào đó chưa gượng dậy nổi, về sau không ai nấu ăn cho anh. Đúng, anh chỉ là lo lắng về sau không được ăn thức ăn vừa miệng như vậy mà thôi, tuyệt không phải lấy lòng người phụ nữ này.
Đáng tiếc, còn chưa đợi anh mở miệng an ủi, An Cẩn Du đã mở miệng trước một bước hỏi Tôi nấu ăn thật sự khó ăn như vậy sao?
Niếp Quân Hạo nghẹn lời, lời an ủi đến miệng cứ không tự chủ mà quẹo khúc quanh biến thành một cách nói khác nhau rõ ràng như vậy: Đúng, khó ăn, thật sự nếu không phải tôi ăn thật không biết rốt cuộc cô có thể nấu ăn khó ăn thế này cũng dám lấy ra bêu xấu, bổn tọa nguyện ý ăn là cho cô mặt mũi, nếu không thì dù cho con chó kia của nhà cô cũng không chắc đã ăn được.
Niếp Quân Hạo còn chưa dứt lời, An Cẩn Du bỗng dưng ngẩng đầu lên, nở một nụ cười sáng lạn với Niếp Quân Hạo. Cùng lúc đó, trong miệng

Nhiều nhiều cái mốc, giáo chủ đại nhân à, có phải anh đã quên mất nơi này là nhà của người nào rồi hay không? Cái loại giọng điệu như đại gia nhà giàu mới nổi là thế nào vậy? Chẳng lẽ anh còn muốn ăn bám tôi sao? An Cẩn Du càng nghĩ càng tức giận, rồi lại kìm lại vì cường quyền của người kia mà không thể làm gì.
Đang lúc An Cẩn Du vẫn còn buồn bực, tức giận đến hận không thể ngọc thạch câu phần* với giáo chủ ngay tại chỗ, chợt cảm thấy dưới chân nặng xuống, kinh ngạc cúi đầu nhìn lại, vừa nhìn thấy mắt chó đen bóng của Tiền Đa Đa và cái vật còn dài hơn cả người nó đang được ngậm trên miệng kia.
* Thành ngữ đồng nghĩa với đồng quy vu tận, cá chết lưới rách.
Hai mắt An Cẩn Du bỗng sáng lên, một tia sáng mang ý cười bỗng chấp choáng hiện ra từ đáy mắt.
Niếp Quân Hạo dừng việc ăn uống đã gần căng bụng lại, cảm thấy sau khi mình nói xong thì đã một lúc lâu rồi mà An Cẩn Du cũng chưa đáp lại, mi phong* nhíu lại, thầm nghĩ trong lòng, chẳng lẽ vừa rồi mình nói quá nặng, đả kích nha đầu kia sao.
* mi phong: lông mày đẹp đẹp hình ngọn núi kiểu như của Tăng Thanh Hà đó =)))
Nghĩ như vậy, đáy lòng Niếp Quân Hạo sinh ra mấy phần chột dạ nho nhỏ.
Thành thật mà nói, món ăn An Cẩn Du làm cũng không khó ăn, không chỉ không khó ăn, di enda nlêq úyđ ôn chuẩn xác mà nói là ăn ngon vô cùng ít nhất Niếp Quân Hạo cảm thấy so với những món sơn trân hải vị mà những đầu bếp trong giáo ban đầu cố ý mời tới thậm chí còn có mấy ngự trù bên trong hoàng cung Tây Khương làm kia, những đồ này còn ngon hơn một chút xíu, thật sự chỉ có một chút xíu.
Nhưng, những lời này đối với Niếp Quân Hạo bình thường luôn bắt bẻ đồ ăn là chuyện tuyệt đối không thể nói ra khỏi miệng. Hôm nay thấy An Cẩn Du không nói lời nào, Niếp Quân Hạo nhíu nhíu mày, vừa chột dạ, vừa ngạo kiều oán giận tố chất tâm lý của An Cẩn Du quá kém, nói đôi lời đã không chịu nổi, phụ nữ thật phiền toái.
Niếp Quân Hạo đang lo lắng có nên mở miệng khích lệ người nào đó một chút hay không, tránh khỏi người nào đó chưa gượng dậy nổi, về sau không ai nấu ăn cho anh. Đúng, anh chỉ là lo lắng về sau không được ăn thức ăn vừa miệng như vậy mà thôi, tuyệt không phải lấy lòng người phụ nữ này.
Đáng tiếc, còn chưa đợi anh mở miệng an ủi, An Cẩn Du đã mở miệng trước một bước hỏi Tôi nấu ăn thật sự khó ăn như vậy sao?
Niếp Quân Hạo nghẹn lời, lời an ủi đến miệng cứ không tự chủ mà quẹo khúc quanh biến thành một cách nói khác nhau rõ ràng như vậy: Đúng, khó ăn, thật sự nếu không phải tôi ăn thật không biết rốt cuộc cô có thể nấu ăn khó ăn thế này cũng dám lấy ra bêu xấu, bổn tọa nguyện ý ăn là cho cô mặt mũi, nếu không thì dù cho con chó kia của nhà cô cũng không chắc đã ăn được.
Niếp Quân Hạo còn chưa dứt lời, An Cẩn Du bỗng dưng ngẩng đầu lên, nở một nụ cười sáng lạn với Niếp Quân Hạo. Cùng lúc đó, trong miệng

|
/117
|

