Niếp Quân Hạo bị hai người đối diện anh anh em em, tú ân tú ái không coi ai ra gì chọc cho mù mắt, theo bản năng quay đầu nhìn về phía An Cẩn Du ngồi ở bên cạnh mình, lại phát hiện cô ngay cả một ánh cho mình một cũng lười cho, một lòng chú ý tới Tiền Đa Đa nhào vào trong ngực cô.
Niếp Quân Hạo: ...
Bình thường không ai đối lập thì không cần vội, nhưng đối diện với tình huống không so không biết như vậy, vừa so sánh với người ta, Niếp Quân Hạo lập tức đã cảm thấy trong lòng bất bình.
Tuy nói vừa rồi hai người đánh nhau một trận kịch liệt, nhưng hai bên căn bản cũng không bị thương gì, nhưng vài phút cuối cùng kia, mình bị con chó ngu xuẩn kia đánh lén, ngã nhào xuống đất không nói còn phải khuất phục. Người chân chính bị thương là mình mới đúng, chứ tên đàn ông đối diện kia một cọng tóc gáy cũng không bị thương tổn được lại được hỏi han ân cần. Mà trái lại, chính anh một thân thương tích, không được trị liệu không nói, vừa rồi mình đánh nhau với tên đàn ông kia kịch liệt như vậy, nha đầu này thậm chí ngay cả câu quan tâm hỏi han cũng không có, còn chỉ quan tâm con chó ngu xuẩn kia, thật là không có chút quan tâm nào. Phát hiện điểm này, trong lòng Giáo chủ đại nhân ấm ức triệt để.
An Cẩn Du cũng không để ý đến cái nhìn chăm chú ai oán mà phẫn nộ của Niếp Quân Hạo, nhìn bong bóng màu hồng của hai người đối diện bay loạn khắp nơi, hiển nhiên cũng có chút không nuốt, ho nhẹ một tiếng, nhắc nhở hai người đối diện trong nhà này còn có người khác tồn tại.
Diệp Sơ Tình nghe thấy An Cẩn Du ho nhẹ một tiếng, chợt hồi hồn lại, lúc này mới nhớ tới bây giờ bọn họ đang ở trong nhà người khác mà không phải tại nhà chính mình, da mặt vốn đã không dày lập tức đỏ bừng. Nếu như bây giờ trên đất có một cái hố, Diệp Sơ Tình nhất định hận không thể lập tức chui vào ẩn núp không ra nữa.
Hạ Minh Hiên thấy thế, cười nhạt cầm tay Diệp Sơ Tình, lập tức mở rộng vòng tay chính mình, để Diệp Sơ Tình có một nơi né tránh, đồng thời ngẩng đầu lên nhìn về phía hai người An Cẩn Du ở đối diện: Cẩn Du có vấn đề gì, bây giờ có thể hỏi.
An Cẩn Du nhìn thấu ý cười nhẹ nhàng nơi đáy mắt Hạ Minh Hiên, biết đây là anh đang giúp đỡ Diệp Sơ Tình nói sang chuyện khác, hóa giải sự, cũng không níu lấy chuyện vừa rồi không buông, nói thẳng: Ừ, hiện tại có phải anh nên giải thích trước một chút hay không, chuyện hai người mới vừa nói kia, ừm, cái đó, anh cũng là xuyên việt tới?
Khoảnh khắc Hạ Minh Hiên động thủ với Niếp Quân Hạo thì đã biết rõ sau đó An Cẩn Du nhất định sẽ hỏi cái này, cũng không kinh ngạc, lạnh nhạt gật đầu một cái.
An Cẩn Du hít một hơi khí lạnh, ngay sau đó hỏi: Vậy tình huống khi Tiểu Tình nhặt anh về...?
Khi đó tôi mới đến nơi này, hơn nữa còn bị thương, là tiểu Tình đã cứu tôi.
An Cẩn Du:
Niếp Quân Hạo: ...
Bình thường không ai đối lập thì không cần vội, nhưng đối diện với tình huống không so không biết như vậy, vừa so sánh với người ta, Niếp Quân Hạo lập tức đã cảm thấy trong lòng bất bình.
Tuy nói vừa rồi hai người đánh nhau một trận kịch liệt, nhưng hai bên căn bản cũng không bị thương gì, nhưng vài phút cuối cùng kia, mình bị con chó ngu xuẩn kia đánh lén, ngã nhào xuống đất không nói còn phải khuất phục. Người chân chính bị thương là mình mới đúng, chứ tên đàn ông đối diện kia một cọng tóc gáy cũng không bị thương tổn được lại được hỏi han ân cần. Mà trái lại, chính anh một thân thương tích, không được trị liệu không nói, vừa rồi mình đánh nhau với tên đàn ông kia kịch liệt như vậy, nha đầu này thậm chí ngay cả câu quan tâm hỏi han cũng không có, còn chỉ quan tâm con chó ngu xuẩn kia, thật là không có chút quan tâm nào. Phát hiện điểm này, trong lòng Giáo chủ đại nhân ấm ức triệt để.
An Cẩn Du cũng không để ý đến cái nhìn chăm chú ai oán mà phẫn nộ của Niếp Quân Hạo, nhìn bong bóng màu hồng của hai người đối diện bay loạn khắp nơi, hiển nhiên cũng có chút không nuốt, ho nhẹ một tiếng, nhắc nhở hai người đối diện trong nhà này còn có người khác tồn tại.
Diệp Sơ Tình nghe thấy An Cẩn Du ho nhẹ một tiếng, chợt hồi hồn lại, lúc này mới nhớ tới bây giờ bọn họ đang ở trong nhà người khác mà không phải tại nhà chính mình, da mặt vốn đã không dày lập tức đỏ bừng. Nếu như bây giờ trên đất có một cái hố, Diệp Sơ Tình nhất định hận không thể lập tức chui vào ẩn núp không ra nữa.
Hạ Minh Hiên thấy thế, cười nhạt cầm tay Diệp Sơ Tình, lập tức mở rộng vòng tay chính mình, để Diệp Sơ Tình có một nơi né tránh, đồng thời ngẩng đầu lên nhìn về phía hai người An Cẩn Du ở đối diện: Cẩn Du có vấn đề gì, bây giờ có thể hỏi.
An Cẩn Du nhìn thấu ý cười nhẹ nhàng nơi đáy mắt Hạ Minh Hiên, biết đây là anh đang giúp đỡ Diệp Sơ Tình nói sang chuyện khác, hóa giải sự, cũng không níu lấy chuyện vừa rồi không buông, nói thẳng: Ừ, hiện tại có phải anh nên giải thích trước một chút hay không, chuyện hai người mới vừa nói kia, ừm, cái đó, anh cũng là xuyên việt tới?
Khoảnh khắc Hạ Minh Hiên động thủ với Niếp Quân Hạo thì đã biết rõ sau đó An Cẩn Du nhất định sẽ hỏi cái này, cũng không kinh ngạc, lạnh nhạt gật đầu một cái.
An Cẩn Du hít một hơi khí lạnh, ngay sau đó hỏi: Vậy tình huống khi Tiểu Tình nhặt anh về...?
Khi đó tôi mới đến nơi này, hơn nữa còn bị thương, là tiểu Tình đã cứu tôi.
An Cẩn Du:
|
/117
|

