Editor: Trịnh Phương.
Niếp Quân Hạo, gần đây anh có phát hiện Tiền Đa Đa cả ngày phờ phạc rã rượi, ăn cơm ít hơn so với bình thường hay không? An Cẩn Du ngồi xổm phía trước thau cơm nhìn Tiền Đa Đa. Trước kia bất kể mình cho nó bao nhiêu cớm nó đều sẽ ăn sạch toàn bộ, nhưng bây giờ thường xuyên có thể còn dư lại hơn một nửa.
An Cẩn Du vẻ mặt lo lắng nhìn chăm chú vào chó cưng sống nương tựa lẫn nhau cùng mình nhiều năm, giống như là nhớ ra cái gì đó, quay đầu nhìn về phía Niếp Quân Hạo, mặt nghiêm túc hỏi: Tôi nói, không phải là anh thừa dịp tôi không ở nhà mà bắt nạt nó chứ?
Niếp Quân Hạo đang nằm ngang nghe vậy, sắc mặt không khỏi trầm xuống, thầm nghĩ, nha đầu này xảy ra chuyện gì vậy? Cô đây là nói mình tính toán chi li với một con chó, trong ngoài bất nhất, tiểu nhân hèn hạ vụng trộm ra tay độc ác sao?
Ách, được rồi. Mặc dù mình quả thật không chào đón con chó ngu ngốc này, đã từng cũng muốn làm như vậy. Nhưng anh cũng chính là suy nghĩ một chút mà thôi, rốt cuộc cũng không có chân chính xuống tay. Tại sao nha đầu này có thể oan uổng anh? Hơn nữa, nha đầu này thế nhưng lại oan uổng anh vì con chó ngu ngốc này, chẳng lẽ ở trong lòng của cô, mình so ra còn kém con chó vừa nhìn đã biết rất ngu xuẩn đần độn kia sao?
Giáo chủ đại nhân thật vất vả hiểu được mình có cảm tình đối với người khác, đang chuẩn bị đối với người đó tốt hơn một chút, hai người vui vẻ sống qua ngày, bởi vì biến cố này mà lần nữa ngạo kiều, hừ lạnh một tiếng nói: Ta là thân phận gì, còn phải giở thủ đoạn với một con chó không có chút trí thông minh này sao?
Thái độ An Cẩn Du thoáng dịu xuống, đang lúc Niếp Quân Hạo cho là cô nên nói xin lỗi vì khi nãy bản thân đã vô lễ đối với mình, lại thấy trên mặt cô xẹt qua một tia sáng tỏ, gật đầu một cái, nói: Đúng là tôi nghĩ nhiều rồi, anh sợ chó như vậy, Tiền Đa Đa không bắt nạt anh coi như xong, sao anh có thể bắt nạt được nó.
Sắc mặt Niếp Quân Hạo tối sầm: …
An Cẩn Du cũng không để ý đến sự xấu hổ của Niếp Quân Hạo, giờ phút này tất cả thể xác và tinh thần của cô đều đặt ở trên người của Tiền Đa Đa.
Nếu là bình thường, Niếp Quân Hạo nói ra lời coi thường nó như vậy, Tiền Đa Đa ắt sẽ bất mãn sủa mấy câu với Niếp Quân Hạo. Nhưng hôm nay Tiền Đa Đa nghe lời Niếp Quân Hạo nói thì căn bản cũng không để ý đến anh, vẫn cúi cái đầu lớn của mình nằm ở bên trong ổ chố. Một bộ Tôi muốn yên lặng, các người đừng đến làm phiền tôi , An Cẩn Du thấy vậy lòng liền đau, dù sao cũng là người bạn nhỏ nuôi nhiều năm, thấy Tiền Đa Đa như vậy, trong lòng An Cẩn Du cũng rất không

Niếp Quân Hạo, gần đây anh có phát hiện Tiền Đa Đa cả ngày phờ phạc rã rượi, ăn cơm ít hơn so với bình thường hay không? An Cẩn Du ngồi xổm phía trước thau cơm nhìn Tiền Đa Đa. Trước kia bất kể mình cho nó bao nhiêu cớm nó đều sẽ ăn sạch toàn bộ, nhưng bây giờ thường xuyên có thể còn dư lại hơn một nửa.
An Cẩn Du vẻ mặt lo lắng nhìn chăm chú vào chó cưng sống nương tựa lẫn nhau cùng mình nhiều năm, giống như là nhớ ra cái gì đó, quay đầu nhìn về phía Niếp Quân Hạo, mặt nghiêm túc hỏi: Tôi nói, không phải là anh thừa dịp tôi không ở nhà mà bắt nạt nó chứ?
Niếp Quân Hạo đang nằm ngang nghe vậy, sắc mặt không khỏi trầm xuống, thầm nghĩ, nha đầu này xảy ra chuyện gì vậy? Cô đây là nói mình tính toán chi li với một con chó, trong ngoài bất nhất, tiểu nhân hèn hạ vụng trộm ra tay độc ác sao?
Ách, được rồi. Mặc dù mình quả thật không chào đón con chó ngu ngốc này, đã từng cũng muốn làm như vậy. Nhưng anh cũng chính là suy nghĩ một chút mà thôi, rốt cuộc cũng không có chân chính xuống tay. Tại sao nha đầu này có thể oan uổng anh? Hơn nữa, nha đầu này thế nhưng lại oan uổng anh vì con chó ngu ngốc này, chẳng lẽ ở trong lòng của cô, mình so ra còn kém con chó vừa nhìn đã biết rất ngu xuẩn đần độn kia sao?
Giáo chủ đại nhân thật vất vả hiểu được mình có cảm tình đối với người khác, đang chuẩn bị đối với người đó tốt hơn một chút, hai người vui vẻ sống qua ngày, bởi vì biến cố này mà lần nữa ngạo kiều, hừ lạnh một tiếng nói: Ta là thân phận gì, còn phải giở thủ đoạn với một con chó không có chút trí thông minh này sao?
Thái độ An Cẩn Du thoáng dịu xuống, đang lúc Niếp Quân Hạo cho là cô nên nói xin lỗi vì khi nãy bản thân đã vô lễ đối với mình, lại thấy trên mặt cô xẹt qua một tia sáng tỏ, gật đầu một cái, nói: Đúng là tôi nghĩ nhiều rồi, anh sợ chó như vậy, Tiền Đa Đa không bắt nạt anh coi như xong, sao anh có thể bắt nạt được nó.
Sắc mặt Niếp Quân Hạo tối sầm: …
An Cẩn Du cũng không để ý đến sự xấu hổ của Niếp Quân Hạo, giờ phút này tất cả thể xác và tinh thần của cô đều đặt ở trên người của Tiền Đa Đa.
Nếu là bình thường, Niếp Quân Hạo nói ra lời coi thường nó như vậy, Tiền Đa Đa ắt sẽ bất mãn sủa mấy câu với Niếp Quân Hạo. Nhưng hôm nay Tiền Đa Đa nghe lời Niếp Quân Hạo nói thì căn bản cũng không để ý đến anh, vẫn cúi cái đầu lớn của mình nằm ở bên trong ổ chố. Một bộ Tôi muốn yên lặng, các người đừng đến làm phiền tôi , An Cẩn Du thấy vậy lòng liền đau, dù sao cũng là người bạn nhỏ nuôi nhiều năm, thấy Tiền Đa Đa như vậy, trong lòng An Cẩn Du cũng rất không

|
/117
|

