Edit: Nhật Dương
Tô Minh Duệ thấy thời cơ gần như chín muồi thì tiến lên chụp vai An Cẩn Du như một trưởng bối, không dấu vết chặn An Cẩn Du không cho cô tiếp tục lui về phía sau, ý vị sâu xa nói: Cho nên, tiểu Du, vì cứu vãn tổ chụp hình dương thịnh âm suy này thì tụi anh cần em hy sinh vì nghĩa
… An Cẩn Du 囧囧 trợn mắt nhìn chằm chằm bộ dạng kích động hùng hồn này của Tô Minh Duệ thì chỉ im lặng lườm anh.
Anh Duệ, dù em có ít đọc sách thì anh cũng không cần gạt em, vừa rồi lúc Alie đẩy em ra thì anh cũng không nói như vậy, vừa bắt đầu đã cực kỳ ghét bỏ em dù biết rõ em là người phụ nữ duy nhất ở nơi này.
Tô Minh Duệ không ngờ An Cẩn Du lại mềm không được cứng cũng không xong, anh cũng đã nói nhiều như vậy mà cô vẫn giữ bộ dáng bình tĩnh thà chết chứ không chịu khuất phục, hai mắt xoay chuyển một vòng rồi ho nhẹ một tiếng nói: Được rồi, bây giờ là thời đại dân chủ, nếu em không muốn, anh cũng không thể cưỡng cầu. Như vậy đi, chúng ta dùng phương pháp cũ, bỏ phiếu biểu quyết, thiểu số phục tùng đa số. Tới đây tới đây, ai đồng ý tiểu Du thay thế vị quay quảng cáo tay cho chúng ta leo cây kia thì xin giơ tay.
Lời nói của Tô Minh Duệ còn chưa dứt, những người xem kịch vui sau lưng kia đã vô cùng phối hợp ‘soạt, soạt, soạt’ giơ tay lên, từ xa nhìn lại trường quay giống như mọc lên một rừng học sinh mới chỉ trong chớp mắt. Mà sở dĩ sẽ xuất hiện cảnh tượng như vậy cũng do ý tưởng của tất cả mọi người rất đơn giản.
Mọi người vây xem: dù sao chỉ là chụp tay, lại không lộ mặt, chụp của người nào cũng là chụp, huống chi tay cô bé này cũng rất đẹp. Bọn họ đã vì bàn tay trước mà lãng phí không ít thời gian, nếu còn tìm thêm cái khác thì không biết lại phải đợi bao lâu. Còn không bằng để cho cô bé này chụp, sớm chụp xong một chút thì ai về nhà nấy tìm mẹ của mình.
Alie: tiểu đáng yêu vốn do anh ta đẩy lên, tự nhiên anh ta có một trăm hai mươi triệu trái tim hi vọng cô chụp. Thật ra thì từ lúc vừa chỉ điểm cho tiểu đáng yêu sửa sang lại kiểu tóc cho vị kia nhà cô, anh ta đã chú ý tới bàn tay của tiểu đáng yêu, hơn nữa trong nội tâm còn ảo tưởng tới trường hợp tiểu đáng yêu trao đổi nhẫn với vị kia nhà cô nhưng sao anh ta có thể nói cho người khác biết được điều này, gào thét rống…rống…
Về phần nhân vật Niếp Quân Hạo_Niếp đại giáo chủ sắp chụp chung với An Cẩn Du thì bày tỏ: dù sao theo ý tứ của những người này thì mặc kệ thế nào cũng sẽ tìm một người phụ nữ tới đây chụp chung cái đồ bỏ quảng cáo gì đó cho anh. Thay vì là một người phụ nữ xa lạ lộn xộn lung tung thì chẳng bằng để cho An Cẩn Du, ít ra thì anh nhìn thuận mắt, cũng

Tô Minh Duệ thấy thời cơ gần như chín muồi thì tiến lên chụp vai An Cẩn Du như một trưởng bối, không dấu vết chặn An Cẩn Du không cho cô tiếp tục lui về phía sau, ý vị sâu xa nói: Cho nên, tiểu Du, vì cứu vãn tổ chụp hình dương thịnh âm suy này thì tụi anh cần em hy sinh vì nghĩa
… An Cẩn Du 囧囧 trợn mắt nhìn chằm chằm bộ dạng kích động hùng hồn này của Tô Minh Duệ thì chỉ im lặng lườm anh.
Anh Duệ, dù em có ít đọc sách thì anh cũng không cần gạt em, vừa rồi lúc Alie đẩy em ra thì anh cũng không nói như vậy, vừa bắt đầu đã cực kỳ ghét bỏ em dù biết rõ em là người phụ nữ duy nhất ở nơi này.
Tô Minh Duệ không ngờ An Cẩn Du lại mềm không được cứng cũng không xong, anh cũng đã nói nhiều như vậy mà cô vẫn giữ bộ dáng bình tĩnh thà chết chứ không chịu khuất phục, hai mắt xoay chuyển một vòng rồi ho nhẹ một tiếng nói: Được rồi, bây giờ là thời đại dân chủ, nếu em không muốn, anh cũng không thể cưỡng cầu. Như vậy đi, chúng ta dùng phương pháp cũ, bỏ phiếu biểu quyết, thiểu số phục tùng đa số. Tới đây tới đây, ai đồng ý tiểu Du thay thế vị quay quảng cáo tay cho chúng ta leo cây kia thì xin giơ tay.
Lời nói của Tô Minh Duệ còn chưa dứt, những người xem kịch vui sau lưng kia đã vô cùng phối hợp ‘soạt, soạt, soạt’ giơ tay lên, từ xa nhìn lại trường quay giống như mọc lên một rừng học sinh mới chỉ trong chớp mắt. Mà sở dĩ sẽ xuất hiện cảnh tượng như vậy cũng do ý tưởng của tất cả mọi người rất đơn giản.
Mọi người vây xem: dù sao chỉ là chụp tay, lại không lộ mặt, chụp của người nào cũng là chụp, huống chi tay cô bé này cũng rất đẹp. Bọn họ đã vì bàn tay trước mà lãng phí không ít thời gian, nếu còn tìm thêm cái khác thì không biết lại phải đợi bao lâu. Còn không bằng để cho cô bé này chụp, sớm chụp xong một chút thì ai về nhà nấy tìm mẹ của mình.
Alie: tiểu đáng yêu vốn do anh ta đẩy lên, tự nhiên anh ta có một trăm hai mươi triệu trái tim hi vọng cô chụp. Thật ra thì từ lúc vừa chỉ điểm cho tiểu đáng yêu sửa sang lại kiểu tóc cho vị kia nhà cô, anh ta đã chú ý tới bàn tay của tiểu đáng yêu, hơn nữa trong nội tâm còn ảo tưởng tới trường hợp tiểu đáng yêu trao đổi nhẫn với vị kia nhà cô nhưng sao anh ta có thể nói cho người khác biết được điều này, gào thét rống…rống…
Về phần nhân vật Niếp Quân Hạo_Niếp đại giáo chủ sắp chụp chung với An Cẩn Du thì bày tỏ: dù sao theo ý tứ của những người này thì mặc kệ thế nào cũng sẽ tìm một người phụ nữ tới đây chụp chung cái đồ bỏ quảng cáo gì đó cho anh. Thay vì là một người phụ nữ xa lạ lộn xộn lung tung thì chẳng bằng để cho An Cẩn Du, ít ra thì anh nhìn thuận mắt, cũng

|
/117
|

