Ông xã ảnh đế mau vào trong chén

Chương 114 - Phúc Lợi Khi Bị Thương (2)

/117


Đợi đến khi Niếp Quân Hạo tắm nước lạnh xong, cả người đầy hơi lạnh trở lại thì An Cẩn Du đã đổi tư thế nghiêng người ngủ.

Niếp Quân Hạo nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ngủ say của An Cẩn Du thì càng thêm tức giận, anh ngậm đắng chạy vào phòng tắm dội nước lạnh, tuy vẫn còn may là chưa phải mùa đông hơn nữa anh còn có nội lực hộ thân nên tắm nước lạnh cũng không phải khiêu chiến cực hạn gì nhưng việc phải kìm nén thì không phải là chuyện thoải mái, còn nha đầu này thì tốt rồi, một người ngủ rất thoải mái dễ chịu.

Niếp Quân Hạo đứng bên giường nhìn chằm chằm mặt An Cẩn Du không nháy mắt một lúc, cho đến khi một chút tức giận trong mắt dần dần tan biến, cuối cùng hóa thành sự bất đắc dĩ dịu dàng cùng dung túng.

Anh đưa tay xoa nhẹ gò má An Cẩn Du, nhìn người lúc ngủ mà vẫn nhịn không được khẽ rên đau thì đôi mắt càng lúc càng trở nên âm trầm.

Nhớ lại vết bầm tím sau lưng An Cẩn Du, trong mắt Niếp Quân Hạo chợt lạnh, cảm thấy cơn tức giận bị ngăn ở ngực không nuốt xuống được.

Mặc dù Hạ Minh Hiên nói với anh là sẽ xử lý chuyện này nhưng nói cho cùng thì bị thương là người phụ nữ của anh, anh lại không thể tự mình chặt đầu sỏ gây nên ra làm trăm mảnh, nghĩ thế nào cũng khiến người ta cảm thấy khó chịu.

Chuyện này cũng khiến cho vị giáo chủ đại nhân phong quang vô hạn, một tay che trời ở cổ đại sinh ra cảm giác thất bại trước nay chưa từng có. Phải biết rằng khi còn ở cổ đại, anh tuyệt đối có thực lực, cũng tuyệt đối có quyền lợi khiến những người dám khiêu khích quyền uy của anh từng người từng người một nằm rạp dưới chân anh, phải cúi đầu xưng thần với anh.

Ở nơi này, anh còn có thực lực tuyệt đối không giả, nhưng trừ điều đó ra thì anh không có gì cả, thậm chí để bảo vệ người phụ nữ của mình, để cho người phụ nữ của mình hả giận cũng không làm được!

Ý thức được đều này, đáy mắt Niếp Quân Hạo xẹt qua chút lạnh lùng, trải qua những ngày nhàn tản ở thời đại này khiến cho anh quên mất bản tính được ẩn núp sau bề ngoài gầy yếu của anh rồi, thế nên ai cũng có thể chọc đến trên đầu anh. Xem ra anh phải suy nghĩ kỹ xem làm sao để có một vị trí riêng ở thời đại này.

Mà lúc này, An Cẩn Du vẫn hồn nhiên không biết bởi vì mình bị thương đã gợi lên lệ khí ẩn sâu thật lâu của giáo chủ đại nhân, hơn nữa còn khơi dậy quyết tâm đứng vững gót chân ở thế giới này của vị giáo chủ đại nhân này rồi.

Niếp Quân Hạo thật vất vả thu hồi tầm mắt trên người An Cẩn Du về, ngược lại liếc mắt nhìn bức tường sách ban đầu dùng để ngăn cách hai người trên giường, lông mày khẽ nhíu lại, đáy mắt nhanh chóng hiện lên chút ý cười, giơ tay vung lên, bức tường sách cứ như vậy rơi xuống, từng quyển sách bìa cứng dày rơi xuống sàn tạo thành tiếng vang nặng nề.

Cũng may là giường của An Cẩn Du không cao lắm với lại hôm nay An Cẩn Du quá mệt mỏi nên động tĩnh lớn vậy vẫn không khiến An Cẩn Du tỉnh lại, cô chỉ khẽ rên một tiếng rồi trở mình.

Niếp Quân Hạo thấy vậy thì hoảng sợ, vội vàng lăn một vòng trên giường, khẽ giữ cho An Cẩn Du trở người, hơn nữa còn cẩn thận để lưng cô dán vào ngực anh, rồi lại không thật sự tiếp xúc, phòng ngừa cô đụng phải.

Mọi hành động chỉ hoàn thành trong chớp mắt, Niếp Quân Hạo cúi đầu nhìn người trong ngực, phát hiện cô không có dấu hiệu thức tỉnh, lúc này mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Cuối cùng tầm mắt rơi xuống lưng An Cẩn Du, trong mắt Niếp Quân Hạo lóe qua tia sáng, tuy nói không thể đánh tên tiểu tử kia thành tàn phế, nhưng lúc đó anh dùng chút xảo kình. . . . . . Sợ là đời này tên kia cũng không thể chạm vào phụ nữ.

A, người phụ nữ của anh cũng dám đụng, đơn giản là đáng đời!

Niếp Quân Hạo ác thú vị nhớ lại, khóe miệng khẽ cong lên, cúi đầu hôn lên cái trán trơn bóng của An Cẩn Du, nhẹ giọng nói: Ngủ ngon.

Ánh trăng mềm mại dịu dàng như tấm lụa mỏng men theo khe cửa sổ thủy tinh nửa mở rải vào trong phòng, vừa lúc chiếu lên hai người lần đầu tiên ôm nhau ngủ trên giường, giống như phủ lên hai người bọn họ một tầng ánh sáng mờ ảo, vừa ấm áp lại hài hòa.

Sáng hôm sau, khi ánh mặt trời ngoài cửa sổ đã dâng lên đến tầng trên cùng của khu nhà thì An Cẩn Du mới xem như vừa tỉnh lại sau giấc ngủ say, cô đưa tay che mắt lại, che đi chỗ bị chói mắt, sau đó lại cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp, sau lưng đau tới mức cả người đều giống như muốn rã ra thành từng mảnh.

Nếu không phải chuyện tối hôm qua bị người đẩy mạnh vào tường vẫn còn rõ ràng trước mắt như vậy thì cô còn tưởng là vì cô với người ta ‘cái đó, cái kia’ nên mới đau như vậy.

Nghĩ đến đây, cả khuôn mặt nhỏ nhắn của An Cẩn Du đều đỏ lên, khẽ giật mình, hoàn toàn tỉnh táo lại.

Đưa tay kéo chăn trùm lên đầu, nhớ lại từng chuyện xảy ra tối hôm qua, An Cẩn Du hận không được thể cứ vùi mình trong chăn, vĩnh viễn không ra luôn, nhưng cô nhanh chóng phát hiện điều khác thường.

An Cẩn Du ‘vèo’ một tiếng bật dậy khỏi giường, trơ mắt nhìn giường lớn trở nên vô cùng rộng rãi.

Bức tường sách trên giường đâu? Bức tường sách làm vĩ tuyến 38 bình thường ngăn trở cô và Niếp Quân Hạo đâu? Lúc nào thì biến mất rồi? Bức tường sách không thấy, vậy không phải hôm qua cô với Niếp Quân Hạo. . . . . .

Từng vấn đề nhanh chóng toát ra trong đầu An Cẩn Du, mặt của cô cũng vì những vấn đề này mà trở nên ửng hồng.

Đang lúc An Cẩn Du ngồi trên giường xấu hổ không biết nên làm sao ra ngoài đối mặt với Niếp Quân Hạo thì ‘oanh’, một tiếng nổ phát ra từ phòng bếp, An Cẩn Du sợ tới mức cả người đều chấn động, không kịp nghĩ nhiều đã nhanh chóng đứng dậy vọt tới nơi xảy ra chuyện.

Làm sao vậy? Làm sao vậy? An Cẩn Du luống cuống tay chân vọt vào phòng bếp nhưng vừa mới bước vào đi đã bị cảnh trước mắt kinh sợ ngây tại chỗ.

Trong phòng bếp, chẳng biết lúc nào mà mảng tường trắng như tuyết đã dính vào một tầng xám đen, hơn nữa trên tầng kia đen xám còn loáng thoáng có thể thấy từng viên hạt gạo trắng bị nấu vỡ nát. Trên kệ bếp và sàn nhà cũng đổ đầy nước canh, tán loạn giống như vừa bị cuồng phong quét qua. Mà ở trong phòng bếp hỗn loạn này có một người đàn ông quen thuộc đang đứng, trên người đàn ông mặc một cái tạp dề hình HelloKitty màu hồng, trên tay còn cằm một cái muôi nhìn đống bừa bãi trên đất và Tiền Đa Đa cực kỳ bất thiện cách đó không xa như lâm vào đại địch, dáng vẻ muốn có bao nhiêu tức cười thì có bấy nhiêu.

Phốc. . . . . . An Cẩn Du nhìn người đàn ông trước mắt rõ ràng khác với bình thường, nhịn không được bật cười ‘hì hì’.

Một người một chó đang đối diện trong phòng bếp nghe thấy tiếng động thì đồng thời xoay đầu lại, sau khi nhìn thấy người tới thì Niếp Quan Hạo theo phản xạ giấu cái muôi trong tay ra sau lưng, muốn che giấu việc anh làm ra chuyện ngu xuẩn, chỉ tiếc là anh đưa tay ra sau lưng như vậy thì cái tạp dề in hình HelloKitty phía trước càng thêm bắt mắt người nhìn, khiến An Cẩn Du càng buồn cười hơn.

An Cẩn Du khẽ ho một tiếng, ngưng cười, cố làm ra vẻ tức giận nói: Hai người đang làm gì vậy? Biến phòng bếp thành bộ dạng quỷ quái gì đây hả?

Nghe An Cẩn Du tra hỏi, Niếp Quân Hạo còn chưa kịp nói chuyện thì Tiền Đa Đa đã xông ra trước một bước, một đầu cọ vào bên chân An Cẩn Du, lớn tiếng cáo trạng .

Gâu, gâu, gâu. . . . . . Chủ nhân, chính là anh ta, chính là anh ta, chính là anh ta đó, không biết làm cơm còn cố gắng cậy mạnh, còn làm hư hết phòng bếp của chúng ta! Chủ nhân mau đuổi anh ta ra ngoài, đuổi ra ngoài!

Niếp Quân Hạo nhất thời không kịp bị Tiền Đa Đa đoạt trước, lúc này thấy Tiền Đa Đa sủa loạn với mình trước mặt An Cẩn Du, hiển nhiên là muốn đẩy toàn bộ trách nhiệm tới trên người mình, càng thêm giận nghiến răng nghiến lợi.

An Cẩn Du bị Tiền Đa Đa làm cho có chút nhức đầu, cô đưa tay vuốt lông cho chó yêu của mình, cũng không có lập tức phán án tử cho Niếp Quân Hạo mà ngẩng đầu nhìn anh một cái, cho anh một cơ hội tự biện hộ: Chuyện gì xảy ra?

Niếp Quân Hạo hả hê cho Tiền Đa Đa một ánh mắt khiêu khích, khẽ ho khan hai tiếng, có chút ngượng ngùng mất tự nhiên nói: Không phải do anh thấy hôm qua em bị thương, sáng sớm hôm nay lại ngủ rất say nên muốn. . . . . . nên muốn. . . . . . Ai biết làm đồ ăn lại khó như vậy, rõ ràng lúc nhìn lại cảm thấy rất đơn giản.

An Cẩn Du sững sờ, không ngờ sẽ là lý do như vậy, trong lòng có một dòng dòng nước ấm chậm rãi chảy qua.

Đã bao nhiêu năm rồi, kể từ khi mẹ cô qua đời, tự mình dọn ra ngoài sống một mình, lần đầu tiên có người đặc biệt nấu cơm vì cô, mặc dù lần nấu này cũng không có thành công.

Lúc này đây, An Cẩn Du chợt phát hiện, kể từ khi gặp người đàn ông này thì dường như đã thể nghiệm quá nhiều lần đầu tiên, không biết sau này còn sẽ có bao nhiêu lần đầu tiên nữa đây?

Nghĩ như vậy, An Cẩn Du nhịn không được mà khẽ cúi đầu che miệng ho nhẹ hai tiếng, che giấu nụ cười nhịn không được mà nở trên mặt cô rồi nhỏ giọng nói: Loại chuyện như nấu cơm này không thích hợp


/117

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status