Editor: Trịnh Phương
An Cẩn Du thấy Tô Minh Duệ đột nhiên nhảy ra thì cũng sững sờ, khó hiểu ngẩng đầu nhìn lại. Sau khi chống lại ánh mắt tức giận sắc bén giống như là bắt gian tại trận của Niếp Quân Hạo, trong nháy mắt Tô Minh Duệ hiểu rõ nguyên nhân của hành động đột ngột kia.
Sau khi An Cẩn Du ngẩn ra, trên mặt không khỏi có chút nóng bỏng, nhưng lại nhớ tới lời tỏ tình hôm đó của Niếp Quân Hạo. Khuôn mặt nóng bỏng của An Cẩn Du giống như bị tạt nước đá trong đêm đông, xuy một tiếng, hạ nhiệt.
Hai người nhìn nhau mấy giây, An Cẩn Du dẫn đầu rời ánh mắt đi rồi khoanh tay trước ngực hừ lạnh một tiếng: Hừ!
Niếp Quân Hạo thấy thế, sắc mặt cũng trở nên có chút khó coi, chỉ chốc lát sau cũng bắt chước rời mắt đi rồi hừ lạnh một tiếng: Hừ!
Tô Minh Duệ lại bị kẹp ở giữa, trở thành nhân bánh quy: ...
Tô Minh Duệ nhìn hai người một trái một phải đang bạo phát bày ra dáng vẻ cả đời không qua lại với nhau hai người, khóe miệng không nhịn được rụt rụt, nội tâm phát điên nói: Dựa vào (*), chẳng lẽ hai người các cậu là đứa trẻ ba tuổi sao? Có kỳ cục như vậy hay không? Có cần kỳ cục như vậy hay không nha?! Trên đời này còn có người đại diện nào đau khổ hơn so với mình sao? Người đại diện khác có ai không phải ở chung hài hòa, vui vẻ hòa thuận với nghệ sĩ? Nhưng đến chính mình, nghệ sĩ nhìn chính mình không vừa mắt coi như xong, lại vẫn phải bị làm thành nhân kẹp bên trong bánh quy kẹp, chịu tầng tầng đè ép. Oa oa oa, chủ và thợ muốn bãi công.
(*) Dựa vào (ngọa tào :)) ): Từ ngữ mạng Trung Quốc, tương đương nghĩa ĐM . :)2
Bởi vì một nốt nhạc đệm nho nhỏ này, trên con đường sau đó, Tô Minh Duệ từng bị dạy dỗ cũng không dám chủ động gợi chuyện cùng hai người mặt đên giống như cái bài vị này nữa.
Anh ta là một thanh niên tài tuấn chính trực đang trong giai đoạn cường thịnh, cũng không có tật gì khó nói, lại bi kịch chuẩn bị trở thành vật hi sinh.
Quảng cáo phát ngôn lần này của Niếp Quân Hạo hoàn toàn khác lần trước, tuy nói đều là đại diện về vật phẩm trang sức, nhưng chiếc nhẫn lần trước kia là nghiêng về mặt ra vẻ sự tốt đẹp lãng mạn của thiếu nam thiếu nữ hoài xuân hơn. Còn quảng cáo lần này là phải thể hiện ra ý nghĩa quan trọng về quý đạo thời gian của đồng hồ đeo tay, vì vậy ý nghĩa chính của toàn bộ quảng cáo, so sánh với sự lãng mạn tốt đẹp của lần trước, càng nhiều thêm một chút hào phóng sa hoa, tình tiết phong phú.
Vì phối hợp với điểm này, khác với quảng cáo lần trước chính là, hiện trường đống quảng cáo lần này không còn là ở bên ngoài, mà là ở bên trong một gian phòng chụp ảnh lớn nhất Tinh Thành, nhân viên quay chụp cũng không phải là mấy người trước kia, mà là người Tô Minh Duệ cố ý mời tới để phối hợp với quảng cáo lần này, nhiếp ảnh gia có tiếng tăm trong nghiệp giới chỉ giới nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp].
Dĩ nhiên, điểm khác biệt lớn nhất thật ra là, lần này không còn người hợp tác với Niếp Quân Hạo, cả quảng cáo hoàn toàn

An Cẩn Du thấy Tô Minh Duệ đột nhiên nhảy ra thì cũng sững sờ, khó hiểu ngẩng đầu nhìn lại. Sau khi chống lại ánh mắt tức giận sắc bén giống như là bắt gian tại trận của Niếp Quân Hạo, trong nháy mắt Tô Minh Duệ hiểu rõ nguyên nhân của hành động đột ngột kia.
Sau khi An Cẩn Du ngẩn ra, trên mặt không khỏi có chút nóng bỏng, nhưng lại nhớ tới lời tỏ tình hôm đó của Niếp Quân Hạo. Khuôn mặt nóng bỏng của An Cẩn Du giống như bị tạt nước đá trong đêm đông, xuy một tiếng, hạ nhiệt.
Hai người nhìn nhau mấy giây, An Cẩn Du dẫn đầu rời ánh mắt đi rồi khoanh tay trước ngực hừ lạnh một tiếng: Hừ!
Niếp Quân Hạo thấy thế, sắc mặt cũng trở nên có chút khó coi, chỉ chốc lát sau cũng bắt chước rời mắt đi rồi hừ lạnh một tiếng: Hừ!
Tô Minh Duệ lại bị kẹp ở giữa, trở thành nhân bánh quy: ...
Tô Minh Duệ nhìn hai người một trái một phải đang bạo phát bày ra dáng vẻ cả đời không qua lại với nhau hai người, khóe miệng không nhịn được rụt rụt, nội tâm phát điên nói: Dựa vào (*), chẳng lẽ hai người các cậu là đứa trẻ ba tuổi sao? Có kỳ cục như vậy hay không? Có cần kỳ cục như vậy hay không nha?! Trên đời này còn có người đại diện nào đau khổ hơn so với mình sao? Người đại diện khác có ai không phải ở chung hài hòa, vui vẻ hòa thuận với nghệ sĩ? Nhưng đến chính mình, nghệ sĩ nhìn chính mình không vừa mắt coi như xong, lại vẫn phải bị làm thành nhân kẹp bên trong bánh quy kẹp, chịu tầng tầng đè ép. Oa oa oa, chủ và thợ muốn bãi công.
(*) Dựa vào (ngọa tào :)) ): Từ ngữ mạng Trung Quốc, tương đương nghĩa ĐM . :)2
Bởi vì một nốt nhạc đệm nho nhỏ này, trên con đường sau đó, Tô Minh Duệ từng bị dạy dỗ cũng không dám chủ động gợi chuyện cùng hai người mặt đên giống như cái bài vị này nữa.
Anh ta là một thanh niên tài tuấn chính trực đang trong giai đoạn cường thịnh, cũng không có tật gì khó nói, lại bi kịch chuẩn bị trở thành vật hi sinh.
Quảng cáo phát ngôn lần này của Niếp Quân Hạo hoàn toàn khác lần trước, tuy nói đều là đại diện về vật phẩm trang sức, nhưng chiếc nhẫn lần trước kia là nghiêng về mặt ra vẻ sự tốt đẹp lãng mạn của thiếu nam thiếu nữ hoài xuân hơn. Còn quảng cáo lần này là phải thể hiện ra ý nghĩa quan trọng về quý đạo thời gian của đồng hồ đeo tay, vì vậy ý nghĩa chính của toàn bộ quảng cáo, so sánh với sự lãng mạn tốt đẹp của lần trước, càng nhiều thêm một chút hào phóng sa hoa, tình tiết phong phú.
Vì phối hợp với điểm này, khác với quảng cáo lần trước chính là, hiện trường đống quảng cáo lần này không còn là ở bên ngoài, mà là ở bên trong một gian phòng chụp ảnh lớn nhất Tinh Thành, nhân viên quay chụp cũng không phải là mấy người trước kia, mà là người Tô Minh Duệ cố ý mời tới để phối hợp với quảng cáo lần này, nhiếp ảnh gia có tiếng tăm trong nghiệp giới chỉ giới nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp].
Dĩ nhiên, điểm khác biệt lớn nhất thật ra là, lần này không còn người hợp tác với Niếp Quân Hạo, cả quảng cáo hoàn toàn

|
/117
|

