Hơn một năm sau, chị dâu có mang em bé, mình và anh trai rất vui, tuy mình tò mò muốn nhìn xem em bé trong bụng mẹ như thế nào, nhưng vẫn không dám làm phiền chị Ân.
Bụng càng to, tâm trạng của chị Ân rất dễ cáu gắt, ngoài trừ anh ấy ra, gặp ai chị ấy cũng mắng chửi, tội nghiệp dì giúp việc, phải nấu đi nấu lại rất nhiều lần, nhiều lúc thiếu nguyên liệu, dì cũng phải đi xa để mua về. Mình biết tay chân mình vụng về, chỉ có thể giúp dì nhặt nhọm tí rau và rửa rau.
May mắn sau khi sinh ra tiểu Bảo đáng yêu, chị ấy cũng bình thường trở lại. Mình rất thích tiểu Bảo, trắng trắng mềm mềm, miệng nhỏ chép chép. Mỗi tối mình đều âm thầm qua phòng bé, cùng dì giúp việc chăm chăm em bé, mình học được cách thay tã, chùi mông nhỏ, xức phấn thơm. Còn được ôm tiểu Bảo vào lòng, hôn lên hai gò má phúng phính. Mình rất vui. Cô Yến Yến yêu tiểu Bảo nhiều nhiều.
Cứ như vậy qua ba năm, lúc mình đang ngồi trong phòng làm bài, đột nhiên cảm thấy đầu óc váng lên, chưa kịp suy nghĩ đã ngã gục xuống bàn học. Khi tỉnh lại, trước mắt không phải là căn phòng quen thuộc, không phải là bóng tối đáng sợ, nơi này sáng sủa và rất lạnh lẽo.
Cô bé nhỏ tỉnh rồi sao?
Đó là một giọng nói rất dễ nghe, nhưng cũng rất lạnh, giống như nơi này vậy.
Chị ta mặc áo khoác trắng, đôi mắt thâm quầng, môi hồng nhợt nhạt. Mình chưa từng thấy chị ta, mình sợ, có điều cả ngày hôm ấy chị ta không làm gì mình cả. Chị ta chỉ chăm chú xem máy tính. Co rúc mình trong góc, thời gian trôi qua thật chậm, anh ấy... có đi cứu Yến Yến không?
Trong căn phòng im lặng đột nhiên vang lên một tiếng cười lạnh.
Rùng mình, cơ thể theo bản năng co rút, mình cảm thấy rất sợ.
Không muốn chết thì uống. Chị ta ném xuống chân mình ba bịch nước gì đó xong liền đi ra khỏi nơi này. Căn phòng chỉ còn lại mình, tuy rất muốn khóc, nhưng mình không thể, mình đã làm cô rồi, không phải con nít, cho nên mình mạnh mẽ chống đỡ chờ anh ấy tới cứu mình.
Cắn cắn, vị ngọt ngọt của nước trái đào tràn vào miệng.
Qua ngày thứ hai, chị ta vẫn chăm chú nhìn xem màn hình máy tính, đột nhiên chị ta lên tiếng:
Cô bé được Chu Lâm chăm sóc kỹ như vậy, chắc không biết tình yêu là gì đúng không?!
Tuy ngoài mặt mình rụt rè không dám trả lời, nhưng mình có nghe qua tình yêu là như thế nào rồi. Bạn ngồi chung bàn mình từng nói, yêu là tim đập nhanh khi ở trước mặt người đó, ngượng ngùng khi nói chuyện với nhau, và nhớ nhung khi không thể gặp được người đó. Nhiều lúc, mình phát hiện bản thân cũng có cảm giác như vậy khi gặp anh ấy. Vậy ra, mình đã yêu anh ấy từ bao giờ?
Mình không sợ hãi tình yêu này. Mình cảm thấy rất vui khi yêu anh ấy trong trái tim, không ai có chen vào phá vỡ. Đây là lần can đảm nhất đầu tiên của mình.
Mình yêu anh ấy nhiều nhiều.
Xem ánh mắt của cô bé, chắc là đã yêu Chu Lâm rồi đúng không? Ha, cũng phải thôi... có muốn thấy Chu Lâm không? Muốn thì lại đây. Chị ta chống cằm nhìn mình, ánh mắt ấy chứa rất nhiều suy nghĩ mình không thể hiểu được. Có điều quả thật mình rất nhớ anh ấy, chỉ một ngày không được nghe giọng nói của anh ấy thôi, mình đã cảm thấy trái tim nhớ nhung không nguôi rồi.
Bất an đi về phía chị ta, khi ánh mắt mình hình ảnh trong máy tính, trái tim mình như ngừng đập, kinh hãi lui về sau hai ba bước.
Sao..ao... lại có một người giống...
Giống y đúc cô bé đúng không? Đó là búp bê của ta đó. Tên là Dục Niệm Nô. Cô bé nhớ phải bình tĩnh đó, chuyện tiếp theo còn vui hơn nhiều. Chị ta cười nói. Mình càng lúc càng cảm thấy sợ hãi chị ta, không hiểu tại sao mình lại có dự cảm không lành, cả cơ thể đột nhiên lạnh lẽo, vì mình thấy anh ấy đi chung với một Chu Yến giống mình.
Anh ấy không hề nhận ra...đó chỉ là Yến Yến giả... Sao anh ấy lại không nhận ra chứ!
Vậy... anh ấy sẽ không đến cứu Yến Yến rồi... Hít mũi, mình buồn bã nhìn chằm chằm vào mắt anh ấy, giá như anh ấy có thể xuyên qua màn hình cứu mình.
Mọi chuyện sau đó càng khiến mình cảm thấy sợ hãi, cảm xúc lo lắng, hồi hộp, ghen tị đan xen vào nhau.
Anh ấy... ôm hôn mình nhưng thật sự lại không phải mình, anh ấy còn...
Thất vọng? Chị ta cười khẩy với mình. Mình không hiểu vì sao chị ấy lại có thể nhìn ra được tình cảm trong lòng mình.
Không. Mình cắn môi, mình không muốn anh ấy ôm thứ giống mình,
Bụng càng to, tâm trạng của chị Ân rất dễ cáu gắt, ngoài trừ anh ấy ra, gặp ai chị ấy cũng mắng chửi, tội nghiệp dì giúp việc, phải nấu đi nấu lại rất nhiều lần, nhiều lúc thiếu nguyên liệu, dì cũng phải đi xa để mua về. Mình biết tay chân mình vụng về, chỉ có thể giúp dì nhặt nhọm tí rau và rửa rau.
May mắn sau khi sinh ra tiểu Bảo đáng yêu, chị ấy cũng bình thường trở lại. Mình rất thích tiểu Bảo, trắng trắng mềm mềm, miệng nhỏ chép chép. Mỗi tối mình đều âm thầm qua phòng bé, cùng dì giúp việc chăm chăm em bé, mình học được cách thay tã, chùi mông nhỏ, xức phấn thơm. Còn được ôm tiểu Bảo vào lòng, hôn lên hai gò má phúng phính. Mình rất vui. Cô Yến Yến yêu tiểu Bảo nhiều nhiều.
Cứ như vậy qua ba năm, lúc mình đang ngồi trong phòng làm bài, đột nhiên cảm thấy đầu óc váng lên, chưa kịp suy nghĩ đã ngã gục xuống bàn học. Khi tỉnh lại, trước mắt không phải là căn phòng quen thuộc, không phải là bóng tối đáng sợ, nơi này sáng sủa và rất lạnh lẽo.
Cô bé nhỏ tỉnh rồi sao?
Đó là một giọng nói rất dễ nghe, nhưng cũng rất lạnh, giống như nơi này vậy.
Chị ta mặc áo khoác trắng, đôi mắt thâm quầng, môi hồng nhợt nhạt. Mình chưa từng thấy chị ta, mình sợ, có điều cả ngày hôm ấy chị ta không làm gì mình cả. Chị ta chỉ chăm chú xem máy tính. Co rúc mình trong góc, thời gian trôi qua thật chậm, anh ấy... có đi cứu Yến Yến không?
Trong căn phòng im lặng đột nhiên vang lên một tiếng cười lạnh.
Rùng mình, cơ thể theo bản năng co rút, mình cảm thấy rất sợ.
Không muốn chết thì uống. Chị ta ném xuống chân mình ba bịch nước gì đó xong liền đi ra khỏi nơi này. Căn phòng chỉ còn lại mình, tuy rất muốn khóc, nhưng mình không thể, mình đã làm cô rồi, không phải con nít, cho nên mình mạnh mẽ chống đỡ chờ anh ấy tới cứu mình.
Cắn cắn, vị ngọt ngọt của nước trái đào tràn vào miệng.
Qua ngày thứ hai, chị ta vẫn chăm chú nhìn xem màn hình máy tính, đột nhiên chị ta lên tiếng:
Cô bé được Chu Lâm chăm sóc kỹ như vậy, chắc không biết tình yêu là gì đúng không?!
Tuy ngoài mặt mình rụt rè không dám trả lời, nhưng mình có nghe qua tình yêu là như thế nào rồi. Bạn ngồi chung bàn mình từng nói, yêu là tim đập nhanh khi ở trước mặt người đó, ngượng ngùng khi nói chuyện với nhau, và nhớ nhung khi không thể gặp được người đó. Nhiều lúc, mình phát hiện bản thân cũng có cảm giác như vậy khi gặp anh ấy. Vậy ra, mình đã yêu anh ấy từ bao giờ?
Mình không sợ hãi tình yêu này. Mình cảm thấy rất vui khi yêu anh ấy trong trái tim, không ai có chen vào phá vỡ. Đây là lần can đảm nhất đầu tiên của mình.
Mình yêu anh ấy nhiều nhiều.
Xem ánh mắt của cô bé, chắc là đã yêu Chu Lâm rồi đúng không? Ha, cũng phải thôi... có muốn thấy Chu Lâm không? Muốn thì lại đây. Chị ta chống cằm nhìn mình, ánh mắt ấy chứa rất nhiều suy nghĩ mình không thể hiểu được. Có điều quả thật mình rất nhớ anh ấy, chỉ một ngày không được nghe giọng nói của anh ấy thôi, mình đã cảm thấy trái tim nhớ nhung không nguôi rồi.
Bất an đi về phía chị ta, khi ánh mắt mình hình ảnh trong máy tính, trái tim mình như ngừng đập, kinh hãi lui về sau hai ba bước.
Sao..ao... lại có một người giống...
Giống y đúc cô bé đúng không? Đó là búp bê của ta đó. Tên là Dục Niệm Nô. Cô bé nhớ phải bình tĩnh đó, chuyện tiếp theo còn vui hơn nhiều. Chị ta cười nói. Mình càng lúc càng cảm thấy sợ hãi chị ta, không hiểu tại sao mình lại có dự cảm không lành, cả cơ thể đột nhiên lạnh lẽo, vì mình thấy anh ấy đi chung với một Chu Yến giống mình.
Anh ấy không hề nhận ra...đó chỉ là Yến Yến giả... Sao anh ấy lại không nhận ra chứ!
Vậy... anh ấy sẽ không đến cứu Yến Yến rồi... Hít mũi, mình buồn bã nhìn chằm chằm vào mắt anh ấy, giá như anh ấy có thể xuyên qua màn hình cứu mình.
Mọi chuyện sau đó càng khiến mình cảm thấy sợ hãi, cảm xúc lo lắng, hồi hộp, ghen tị đan xen vào nhau.
Anh ấy... ôm hôn mình nhưng thật sự lại không phải mình, anh ấy còn...
Thất vọng? Chị ta cười khẩy với mình. Mình không hiểu vì sao chị ấy lại có thể nhìn ra được tình cảm trong lòng mình.
Không. Mình cắn môi, mình không muốn anh ấy ôm thứ giống mình,
|
/62
|

