Bà nói Chu Lâm đang đứng bên ngoài sao? Lạc Thương một tay xoa bóp núi ngọc, một bên vừa nhận điện thoại bàn.
Cứ để cho cậu ta vào đi. Cúp điện thoại, Lạc Thương đắp mền che khuất cơ thể trần truồng của Niệm Nô, sau đó hòa ái vuốt ve đầu cô bé:
Ngoan ngoãn nằm yên ở đây, khi nào ba trở lại sẽ chơi với con.
Chỉ cần Niệm Nô sắp có dấu hiệu thanh tỉnh liền bị ông chuốc rượu cho say mèm, giờ đây cũng vậy, gương mặt Niệm Nô đỏ ửng, mê mang gật đầu với ông.
Đóng kĩ cửa phòng lại, Lạc Thương vừa chỉnh lại áo thun vừa chậm rãi đi xuống lầu.
Chu Lâm đã đứng dưới lầu nhìn Lạc Thương, không biết tại sao, hắn cảm thấy cả người ông có sự thay đổi rõ rệt.
Con tới rồi à. Ân Ân đâu? Sao con bé không đi chung với con.
Ngồi xuống bàn trà, ông cười nói, tay cầm bình trà rót ra hai tách nhỏ.
Sức khỏe của tiểu Bảo đột nhiên không tốt, cho nên Ân Ân không thể tới thăm

Cứ để cho cậu ta vào đi. Cúp điện thoại, Lạc Thương đắp mền che khuất cơ thể trần truồng của Niệm Nô, sau đó hòa ái vuốt ve đầu cô bé:
Ngoan ngoãn nằm yên ở đây, khi nào ba trở lại sẽ chơi với con.
Chỉ cần Niệm Nô sắp có dấu hiệu thanh tỉnh liền bị ông chuốc rượu cho say mèm, giờ đây cũng vậy, gương mặt Niệm Nô đỏ ửng, mê mang gật đầu với ông.
Đóng kĩ cửa phòng lại, Lạc Thương vừa chỉnh lại áo thun vừa chậm rãi đi xuống lầu.
Chu Lâm đã đứng dưới lầu nhìn Lạc Thương, không biết tại sao, hắn cảm thấy cả người ông có sự thay đổi rõ rệt.
Con tới rồi à. Ân Ân đâu? Sao con bé không đi chung với con.
Ngồi xuống bàn trà, ông cười nói, tay cầm bình trà rót ra hai tách nhỏ.
Sức khỏe của tiểu Bảo đột nhiên không tốt, cho nên Ân Ân không thể tới thăm

|
/62
|

