Nè!! Cô vẫn chưa nói hết mà! Thế mà y cũng dám cúp điện thoại của cô nữa!
Lục Phù Tang chán nản lại chẳng có trút giận, cô đành bóp điện thoại mấy cái để trút nỗi bực dọc trong lòng mình.
- Sao rồi?
Vừa bước vào phòng khác, Lục Ngạn Sinh liền hỏi Phù Tang.
Lục Phù Tang đáp ỉu xìu:
- Anh ta nói muốn suy nghĩ một chút....
Dường như Lục Ngạn Sinh rất hài lòng trước câu trả lời này, ông nhướng mày nói:
- Được rồi! Cứ để cậu ta suy nghĩ đi! Con lên lầu nghỉ ngơi đi nào!
Trong mắt Lục Ngạn Sinh, suy nghĩ bằng với việc từ chối khéo!
Từ chối thì tốt! Hai người họ không còn liên lạc với nhau nữa thì xong chuyện rồi! Dù sao em dâu ông còn lo hai người họ sẽ yêu nhau.
Lúc nãy Lục Phù Tang đã hứa hẹn với bác cả mình, cho nên bây giờ cũng chẳng thể nói gì được. Cô đành ôm sách vở rồi ủ rũ lên lầu.
...
Bảy giờ tối hôm sau.
Lục Phù Tang đang tìm cách lén chuồn ra khỏi nhà, chợt cô nghe thấy binh lính báo cáo với bác cả cô ở bên ngoài.
- Báo cảo thủ trưởng, sĩ quan Hoắc tới thăm ạ. Anh ấy bảo tới dạy kèm cho cô chủ!
Hoắc Thận tới đây ư?
Trong lòng Lục Phù Tang vui mừng, ném gối ôm sang một bên rồi chạy ra ngoài.
- Hoắc Thận! Anh vẫn tới thật ư?
Lát sau, Lục Ngạn Sinh đanh mặt bước ra ngoài.
- Chào thủ trưởng Lục!
Hoắc Thận vội vàng chào một cách nghiêm chỉnh.
- Tới rổi à?
Lục Ngạn Sinh gật đầu nói:
- Mau vào đi! Vậy làm phiền cậu dạy kèm cho cháu tôi rồi.
Người vui vẻ nhất chính là Lục Phù Tang, cô không đợi được khoác tay Hoắc Thận, kéo y lên lầu.
- Tôi còn tưởng anh không tới chứ!
Hoắc Thận liếc nhìn Lục Phù Tang ngây thơ, hồn nhiên. Y có thể cảm giác ánh mắt sắc bén của Lục Ngạn Sinh đang chỉa vào mình, y gỡ tay Phù Tang khỏi tay mình không chút dấu vết, rồi theo cô lên lầu.
Sau khi Lục Phù Tang kéo anh vào phòng mình, cô cũng không quên đóng cửa lại.
Dưới lầu một, vẻ mặt nghiêm túc của Lục Ngạn Sinh thoáng cái đen xì.
Chẳng phải nói là học thêm à? Sao phải đóng cửa lại hả? Chuyện này không được!!
- Chị Lý!
Lục Ngạn Sinh ra lệnh:
- Lát nữa chị rót nước cho hai người họ, cứ mười phút một lần!
- Vâng thưa thủ trưởng!
Ở trên lầu, Hoắc Thận khoanh ngực nhìn Phù Tang, lại nhìn thoáng qua cửa phòng.
- Cô muốn đóng cửa lại thật à?
- Anh đừng để ý tới bọn họ!
Nói xong, Lục Phù Tang kéo tay Hoắc Thận tới chỗ bàn học của mình một cách nhiệt tình.
- Tôi tưởng anh sẽ không tới chứ!
Hoắc Thận chẳng nói lời nào, y ra hiệu vào cô ngổi vào bàn.
- Học tiếp bài hôm qua thôi.
- Ừm!
Phù Tang gật đầu.
- Hoắc Thận, tôi phát hiện hôm nay tôi nghe giảng dễ hơn bình thường nhiều lắm. Hôm nay tôi có thể nghe hiểu mấy bài tập thầy giáo cho nữa đấy! Hết thảy đều nhờ công lao của anh cả!
Lục Phù Tang thật sự biết nói ngọt, ít nhất trong lòng Hoắc Thận cảm thấy thoải mái, như được người khác vuốt lông cho vậy.
- Nếu biết là công của tôi thì sau này có dịp, cô phải đền đáp tôi đấy!
Hoắc Thận khom người chống một tay lên bàn, tay kia gõ trán cô, sau đó y mới giở sách ra.
Lục Phù Tang vừa xoa chỗ bị gõ vừa nhe răng cười cười.
- Anh yên tâm, nhận được ơn nhỏ thì phải báo đáp gấp bội! Còn chuyện đền đáp thế này thì... để tôi nghĩ đã!
- Được rồi! Tôi cũng chẳng trông mong cô đền đáp cho tôi! Học thô
Lục Phù Tang chán nản lại chẳng có trút giận, cô đành bóp điện thoại mấy cái để trút nỗi bực dọc trong lòng mình.
- Sao rồi?
Vừa bước vào phòng khác, Lục Ngạn Sinh liền hỏi Phù Tang.
Lục Phù Tang đáp ỉu xìu:
- Anh ta nói muốn suy nghĩ một chút....
Dường như Lục Ngạn Sinh rất hài lòng trước câu trả lời này, ông nhướng mày nói:
- Được rồi! Cứ để cậu ta suy nghĩ đi! Con lên lầu nghỉ ngơi đi nào!
Trong mắt Lục Ngạn Sinh, suy nghĩ bằng với việc từ chối khéo!
Từ chối thì tốt! Hai người họ không còn liên lạc với nhau nữa thì xong chuyện rồi! Dù sao em dâu ông còn lo hai người họ sẽ yêu nhau.
Lúc nãy Lục Phù Tang đã hứa hẹn với bác cả mình, cho nên bây giờ cũng chẳng thể nói gì được. Cô đành ôm sách vở rồi ủ rũ lên lầu.
...
Bảy giờ tối hôm sau.
Lục Phù Tang đang tìm cách lén chuồn ra khỏi nhà, chợt cô nghe thấy binh lính báo cáo với bác cả cô ở bên ngoài.
- Báo cảo thủ trưởng, sĩ quan Hoắc tới thăm ạ. Anh ấy bảo tới dạy kèm cho cô chủ!
Hoắc Thận tới đây ư?
Trong lòng Lục Phù Tang vui mừng, ném gối ôm sang một bên rồi chạy ra ngoài.
- Hoắc Thận! Anh vẫn tới thật ư?
Lát sau, Lục Ngạn Sinh đanh mặt bước ra ngoài.
- Chào thủ trưởng Lục!
Hoắc Thận vội vàng chào một cách nghiêm chỉnh.
- Tới rổi à?
Lục Ngạn Sinh gật đầu nói:
- Mau vào đi! Vậy làm phiền cậu dạy kèm cho cháu tôi rồi.
Người vui vẻ nhất chính là Lục Phù Tang, cô không đợi được khoác tay Hoắc Thận, kéo y lên lầu.
- Tôi còn tưởng anh không tới chứ!
Hoắc Thận liếc nhìn Lục Phù Tang ngây thơ, hồn nhiên. Y có thể cảm giác ánh mắt sắc bén của Lục Ngạn Sinh đang chỉa vào mình, y gỡ tay Phù Tang khỏi tay mình không chút dấu vết, rồi theo cô lên lầu.
Sau khi Lục Phù Tang kéo anh vào phòng mình, cô cũng không quên đóng cửa lại.
Dưới lầu một, vẻ mặt nghiêm túc của Lục Ngạn Sinh thoáng cái đen xì.
Chẳng phải nói là học thêm à? Sao phải đóng cửa lại hả? Chuyện này không được!!
- Chị Lý!
Lục Ngạn Sinh ra lệnh:
- Lát nữa chị rót nước cho hai người họ, cứ mười phút một lần!
- Vâng thưa thủ trưởng!
Ở trên lầu, Hoắc Thận khoanh ngực nhìn Phù Tang, lại nhìn thoáng qua cửa phòng.
- Cô muốn đóng cửa lại thật à?
- Anh đừng để ý tới bọn họ!
Nói xong, Lục Phù Tang kéo tay Hoắc Thận tới chỗ bàn học của mình một cách nhiệt tình.
- Tôi tưởng anh sẽ không tới chứ!
Hoắc Thận chẳng nói lời nào, y ra hiệu vào cô ngổi vào bàn.
- Học tiếp bài hôm qua thôi.
- Ừm!
Phù Tang gật đầu.
- Hoắc Thận, tôi phát hiện hôm nay tôi nghe giảng dễ hơn bình thường nhiều lắm. Hôm nay tôi có thể nghe hiểu mấy bài tập thầy giáo cho nữa đấy! Hết thảy đều nhờ công lao của anh cả!
Lục Phù Tang thật sự biết nói ngọt, ít nhất trong lòng Hoắc Thận cảm thấy thoải mái, như được người khác vuốt lông cho vậy.
- Nếu biết là công của tôi thì sau này có dịp, cô phải đền đáp tôi đấy!
Hoắc Thận khom người chống một tay lên bàn, tay kia gõ trán cô, sau đó y mới giở sách ra.
Lục Phù Tang vừa xoa chỗ bị gõ vừa nhe răng cười cười.
- Anh yên tâm, nhận được ơn nhỏ thì phải báo đáp gấp bội! Còn chuyện đền đáp thế này thì... để tôi nghĩ đã!
- Được rồi! Tôi cũng chẳng trông mong cô đền đáp cho tôi! Học thô
|
/867
|

