Chớp mắt một cái, Hán Hoa nhìn thấy bản thân đang đứng gần lan can, bên tai nghe thấy tiếng nữ tử bất mãn nói:
“Lời này của ngươi có ý gì? Cố ý gây sự sao?”
Hạ mi mắt vuốt ve cổ tay, trong đầu Hán Hoa lập tức xuất hiện nội dung truyện chương 9: Hoa cỏ vây quanh. Thì ra là ngày nữ chính Lý Vị Ương trở về, tuy bản thân chưa xem rõ nội dung truyện, nhưng theo tình hình trước mặt, nàng tính toán tiếp tục diễn hết phần tỷ muội gặp nhau này rồi mới tính tiếp bước tiếp theo.
“Thường Hỉ, Tam muội vừa mới trở về, sao muội có thể vô lễ như vậy!”
Lý Vị Ương nghe thấy giọng nói dịu dàng ấy, trên lưng như có một cơn gió lạnh thổi qua, giọng nói này, có qua một trăm năm nàng cũng tuyệt đối không quên.
Lý Trường Nhạc!
Nàng chậm rãi quay đầu, ánh mắt dừng trên người tuyệt đại giai nhân từ lan can bên kia nhẹ nhàng đi tới.
Mỹ nhân vai mảnh eo thon, dáng người thanh thoát từ từ đi ra, đôi mắt thanh tú mi cong dài, áo váy màu lục nhàn nhạt thuần khiết, trên váy còn thêu những bông hoa hải đường lung linh như ráng chiều, bên hông buộc dải lụa trong suốt, càng tôn lên dáng người mảnh mai như liễu, tư thái yêu kiều như chim yến đón gió. Kiểu tóc đơn giản, chỉ cài một cây trâm vàng điểm châu ngọc hình hoa đào, chuỗi ngọc rủ xuống thật dài tăng thêm sắc đẹp mỹ lệ lại mềm mại của nàng, tạo nên nét đẹp tươi trẻ mà thanh nhã tự nhiên.
Dưới bầu trời xanh lam, nàng chậm rãi đi đến, mỉm cười, mọi người cảm thấy như vạn hoa nở rộ giữa mùa xuân, như vầng trăng đêm Trung thu, bốn phía phảng phất như có tiếng nhạc nhã nhặn vang lên, tiên hạc bay xung quanh, mọi người ba hồn bảy vía cũng bay đi mất một nửa.
Đây là sức quyến rũ của Đại tiểu thư Lý Trường Nhạc, không ai có thể tránh thoát.
Lý Vị Ương nhìn nàng ta, trong mắt như ẩn chứa một tia bi thương, trách sao mình thất bại trên tay nàng ta, mỹ mạo như vậy, giọng nói êm tai như vậy, nam nhân nào nhìn thấy, thân người cũng phải mềm đi ba phần.
Hán Hoa âm thầm đánh giá vị nữ chính Lý Vị Ương này, tuy không xinh đẹp tuyệt trần, nhưng rất có khí chất, chỉ cần nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm ấy, nàng không thể không tán thưởng, đồng thời cũng nhịn không được thở dài, xem ra nhiệm vụ lần này chỉ có 30% chế tác thành công. Cho dù có kinh nghiệm công tâm, cũng không đại biểu nàng có thể khiến nam chính yêu thích, bởi vì tình yêu là thứ khó nắm bắt nhất. Có vài lần Hán Hoa tưởng bản thân đã công tâm thành công thì nàng lại bị nam chính đâm chết, có khi chỉ là nam chính đang diễn kịch xoay vòng nàng thôi. Nói chung là muôn hình vạn trạng, không có kết cục xấu nào mà nàng chưa lãnh giáo qua.
Tạm gác lại suy nghĩ, Hán Hoa tiếp tục nhập vai, vẻ mặt tràn đầy sự không tán thành nhìn Lý Thường Hỉ.
“Thường Hỉ, sao muội có thể nói chuyện với Tam muội như vậy!”
Lý Thường Hỉ đang thể hiện khí thế bức người lập tức thay đổi sắc mặt hoàn toàn, đi lên nắm lấy cánh tay Lý Trường Nhạc, đong đưa như đang làm nũng:
“Đại tỷ, muội chỉ đùa một chút với Tam tỷ thôi, tỷ đừng nói với mẫu thân, bằng không muội nhất định sẽ bị trách phạt!”
Nhìn đến khuôn mặt của Lý Vị Ương, Hán Hoa cười nói:
“Vậy phải xem Tam tỷ của muội có đồng ý tha thứ cho muội không mới được. Nếu Tam muội chịu bỏ qua, tỷ nhất định sẽ tha cho muội, nếu Tam muội không chịu, vậy tỷ đây cũng không còn cách nào khác.”
Lý Thường Hỉ căm tức nhìn Lý Vị Ương, trong lòng Lý Vị Ương cười lạnh lùng, ngoài mặt vẫn cười nói: “Đại tỷ không cần lo lắng, Ngũ muội đúng là chỉ đang vui đùa với muội thôi.”
Hán Hoa nở nụ cười, gật đầu nói:
“Vậy thì tốt rồi. Thường Hỉ, còn không đi nhận lỗi với Tam tỷ của muội!”
Lý Trường Nhạc đúng là Lý Trường Nhạc, vĩnh viễn sắm vai người chủ trì công đạo, biểu hiện bên ngoài luôn vô cùng đoan trang thoả đáng, lương thiện thân thiết, làm bản thân kiếp trước vừa mới bước vào phủ đã theo bản năng có thiện cảm với nàng ta, cuối cùng người đâm mình một đao từ sau lưng, lại chính là vị Đại tỷ hoà ái dễ gần này, nàng ta so với Lí Thường Hỉ kiêu căng điêu ngoa, ỷ thế ức hiếp người còn đáng giận gấp trăm gấp vạn lần! Trong ánh mắt Lý Vị Ương thoáng hiện một tia lạnh như băng, nhưng tia lạnh băng kia chỉ xuất hiện trong chớp mắt, không ai ở đây có thể nhìn ra. Trừ bỏ Hán Hoa, bởi vì nàng biết nguyên nên cũng không nghĩ gì. Đã nhập vào nhân vật, tất yếu phải chấp nhận tất cả, nếu như nữ chính không động đến kế hoạch của nàng, Hán Hoa chưa bao giờ ôm địch ý với bất kỳ nữ chính trong truyện nào cả.
Lý Thường Hỉ đứng bên cạnh nói một câu lạnh

“Lời này của ngươi có ý gì? Cố ý gây sự sao?”
Hạ mi mắt vuốt ve cổ tay, trong đầu Hán Hoa lập tức xuất hiện nội dung truyện chương 9: Hoa cỏ vây quanh. Thì ra là ngày nữ chính Lý Vị Ương trở về, tuy bản thân chưa xem rõ nội dung truyện, nhưng theo tình hình trước mặt, nàng tính toán tiếp tục diễn hết phần tỷ muội gặp nhau này rồi mới tính tiếp bước tiếp theo.
“Thường Hỉ, Tam muội vừa mới trở về, sao muội có thể vô lễ như vậy!”
Lý Vị Ương nghe thấy giọng nói dịu dàng ấy, trên lưng như có một cơn gió lạnh thổi qua, giọng nói này, có qua một trăm năm nàng cũng tuyệt đối không quên.
Lý Trường Nhạc!
Nàng chậm rãi quay đầu, ánh mắt dừng trên người tuyệt đại giai nhân từ lan can bên kia nhẹ nhàng đi tới.
Mỹ nhân vai mảnh eo thon, dáng người thanh thoát từ từ đi ra, đôi mắt thanh tú mi cong dài, áo váy màu lục nhàn nhạt thuần khiết, trên váy còn thêu những bông hoa hải đường lung linh như ráng chiều, bên hông buộc dải lụa trong suốt, càng tôn lên dáng người mảnh mai như liễu, tư thái yêu kiều như chim yến đón gió. Kiểu tóc đơn giản, chỉ cài một cây trâm vàng điểm châu ngọc hình hoa đào, chuỗi ngọc rủ xuống thật dài tăng thêm sắc đẹp mỹ lệ lại mềm mại của nàng, tạo nên nét đẹp tươi trẻ mà thanh nhã tự nhiên.
Dưới bầu trời xanh lam, nàng chậm rãi đi đến, mỉm cười, mọi người cảm thấy như vạn hoa nở rộ giữa mùa xuân, như vầng trăng đêm Trung thu, bốn phía phảng phất như có tiếng nhạc nhã nhặn vang lên, tiên hạc bay xung quanh, mọi người ba hồn bảy vía cũng bay đi mất một nửa.
Đây là sức quyến rũ của Đại tiểu thư Lý Trường Nhạc, không ai có thể tránh thoát.
Lý Vị Ương nhìn nàng ta, trong mắt như ẩn chứa một tia bi thương, trách sao mình thất bại trên tay nàng ta, mỹ mạo như vậy, giọng nói êm tai như vậy, nam nhân nào nhìn thấy, thân người cũng phải mềm đi ba phần.
Hán Hoa âm thầm đánh giá vị nữ chính Lý Vị Ương này, tuy không xinh đẹp tuyệt trần, nhưng rất có khí chất, chỉ cần nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm ấy, nàng không thể không tán thưởng, đồng thời cũng nhịn không được thở dài, xem ra nhiệm vụ lần này chỉ có 30% chế tác thành công. Cho dù có kinh nghiệm công tâm, cũng không đại biểu nàng có thể khiến nam chính yêu thích, bởi vì tình yêu là thứ khó nắm bắt nhất. Có vài lần Hán Hoa tưởng bản thân đã công tâm thành công thì nàng lại bị nam chính đâm chết, có khi chỉ là nam chính đang diễn kịch xoay vòng nàng thôi. Nói chung là muôn hình vạn trạng, không có kết cục xấu nào mà nàng chưa lãnh giáo qua.
Tạm gác lại suy nghĩ, Hán Hoa tiếp tục nhập vai, vẻ mặt tràn đầy sự không tán thành nhìn Lý Thường Hỉ.
“Thường Hỉ, sao muội có thể nói chuyện với Tam muội như vậy!”
Lý Thường Hỉ đang thể hiện khí thế bức người lập tức thay đổi sắc mặt hoàn toàn, đi lên nắm lấy cánh tay Lý Trường Nhạc, đong đưa như đang làm nũng:
“Đại tỷ, muội chỉ đùa một chút với Tam tỷ thôi, tỷ đừng nói với mẫu thân, bằng không muội nhất định sẽ bị trách phạt!”
Nhìn đến khuôn mặt của Lý Vị Ương, Hán Hoa cười nói:
“Vậy phải xem Tam tỷ của muội có đồng ý tha thứ cho muội không mới được. Nếu Tam muội chịu bỏ qua, tỷ nhất định sẽ tha cho muội, nếu Tam muội không chịu, vậy tỷ đây cũng không còn cách nào khác.”
Lý Thường Hỉ căm tức nhìn Lý Vị Ương, trong lòng Lý Vị Ương cười lạnh lùng, ngoài mặt vẫn cười nói: “Đại tỷ không cần lo lắng, Ngũ muội đúng là chỉ đang vui đùa với muội thôi.”
Hán Hoa nở nụ cười, gật đầu nói:
“Vậy thì tốt rồi. Thường Hỉ, còn không đi nhận lỗi với Tam tỷ của muội!”
Lý Trường Nhạc đúng là Lý Trường Nhạc, vĩnh viễn sắm vai người chủ trì công đạo, biểu hiện bên ngoài luôn vô cùng đoan trang thoả đáng, lương thiện thân thiết, làm bản thân kiếp trước vừa mới bước vào phủ đã theo bản năng có thiện cảm với nàng ta, cuối cùng người đâm mình một đao từ sau lưng, lại chính là vị Đại tỷ hoà ái dễ gần này, nàng ta so với Lí Thường Hỉ kiêu căng điêu ngoa, ỷ thế ức hiếp người còn đáng giận gấp trăm gấp vạn lần! Trong ánh mắt Lý Vị Ương thoáng hiện một tia lạnh như băng, nhưng tia lạnh băng kia chỉ xuất hiện trong chớp mắt, không ai ở đây có thể nhìn ra. Trừ bỏ Hán Hoa, bởi vì nàng biết nguyên nên cũng không nghĩ gì. Đã nhập vào nhân vật, tất yếu phải chấp nhận tất cả, nếu như nữ chính không động đến kế hoạch của nàng, Hán Hoa chưa bao giờ ôm địch ý với bất kỳ nữ chính trong truyện nào cả.
Lý Thường Hỉ đứng bên cạnh nói một câu lạnh

|
/33
|

