Lý Thiên Đường nghi ngờ rằng trong cơ thể khác người của anh đang ẩn giấu một con quái vật đáng sợ nào đó, cứ hay mong muốn chạy ra gây họa cho nhân gian.
Mỗi lần anh làm việc tốt như dẫn bà cụ qua đường, trong lòng vô cùng phiền não, nhưng lúc anh làm việc xấu như giết người lại cảm thấy hết sức hớn hở, có cảm giác kích động muốn cắn cổ người, hút cạn máu của nhân gian.
Nhưng sau cơn hưng phấn, anh lại cảm thấy mệt mỏi vô cùng như thể mắc phải cơn bệnh nặng, chỉ muốn nằm dưới đất chẳng dậy nữa.
Nhưng người khác không biết bí mật của anh, anh cũng chẳng có ý định nói cho bất kỳ một ai.
Bây giờ nghe ông ta nhắc đến cái tên Nhạc Thanh Hà, ác ma trong cơ thể Lý Thiên Đường rục rịch cử động giống như đang gào thét cám dỗ anh: Cô ta là người đã khiến mày chịu vất vả trong nhiều năm như thế đó! Đi, đi giết con nhỏ xấu xí với cơ thể như cọng giá đỗ đó đi, uống sạch máu của nó!
“Không được, đó là em gái út của sư mẫu, mình không thể làm hại cô ta!”
Cũng giống hệt như trước đây, mỗi khi chẳng còn chút sức phản kháng nào, anh chỉ đành nhận thua mà thôi.
Theo như tin tức ông lão nhận được, có người muốn làm hại dì nhỏ Nhạc Thanh Hà của anh, hy vọng Lý Thiên Đường có thể đi theo bảo vệ cô, thời hạn một năm, bắt buộc phải đi theo bảo vệ, nếu như có sơ suất thì sư mẫu của anh sẽ khóc.
Đối với u linh bóng đêm, muốn bảo vệ ai đó không bị thương trong một năm cũng chẳng là chuyện gì khó, mặc dù anh vô cùng chán ghét Nhạc Thanh Hà, anh thà khỏa thân chạy ba vòng quanh New York cũng không muốn đi bảo vệ cô ta, có điều để sư mẫu của mình không khóc, anh cũng chỉ đành ngoan ngoãn làm theo lời ông ta: “Được rồi, bao giờ?”
“Có hai chuyện cần phải chú ý. Thứ nhất, cậu không thể cho Nhạc Thanh Hà biết cô ta đang gặp nguy hiểm, nếu như biết thì cô ta sẽ kinh sợ, nếu như một người con gái xinh đẹp kinh sợ gì sẽ già rất nhanh, thế thì chẳng được xem là bảo vệ nữa mà là đang phạm tội.”
“Cô ta với hai chữ xinh đẹp có liên quan gì nhau à?”
Gương mặt Lý Thiên Đường toát ra vẻ ngạc nhiên, cơ thể của Nhạc Thanh Hà vào mười năm trước hiện lên trong đầu anh, anh há miệng làm ra vẻ muốn ói.
“Hừ hừ, em vợ của ông mà không đẹp à?”
Ông ta hừ lạnh: “Có cần hỏi sư mẫu của cậu không?”
Ông lão ấy lại nhắc đến sư mẫu, cho dù Nhạc Thanh Hà là một con nhỏ xấu xí một mắt, Lý Thiên Đường cũng phải vuốt mũi thừa nhận cô ta rất xinh đẹp: “Được rồi, được rồi, cô ta đẹp, được chưa? Mau nói chuyện phải chú ý tiếp theo đi.”
“Chuyện này ấy à, đơn giản lắm, cậu định tiếp cận cô ấy với thân phận gì.”
“Con trai nhà giàu thì sao? Tôi cảm thấy thân phận này rất hợp với mình.”
“Bớt mơ mộng hão huyền đi.”
“Mẹ, thế thì du học sinh về nước, là người nho nhã lịch sự đấy.”
“Cậu tốt nghiệp cấp hai chưa?”
Ông lão lại ngắt lời Lý Thiên Đường một lần nữa, điều này khiến cho anh tức giận vô cùng: “Thế này không được, thế kia cũng không được, ý ông thế nào?”
“Người vừa mãn hạn tù đi.”
Ông lão nói chậm rãi: “Thân phận này rất hợp với cậu.”
Mỗi lần anh làm việc tốt như dẫn bà cụ qua đường, trong lòng vô cùng phiền não, nhưng lúc anh làm việc xấu như giết người lại cảm thấy hết sức hớn hở, có cảm giác kích động muốn cắn cổ người, hút cạn máu của nhân gian.
Nhưng sau cơn hưng phấn, anh lại cảm thấy mệt mỏi vô cùng như thể mắc phải cơn bệnh nặng, chỉ muốn nằm dưới đất chẳng dậy nữa.
Nhưng người khác không biết bí mật của anh, anh cũng chẳng có ý định nói cho bất kỳ một ai.
Bây giờ nghe ông ta nhắc đến cái tên Nhạc Thanh Hà, ác ma trong cơ thể Lý Thiên Đường rục rịch cử động giống như đang gào thét cám dỗ anh: Cô ta là người đã khiến mày chịu vất vả trong nhiều năm như thế đó! Đi, đi giết con nhỏ xấu xí với cơ thể như cọng giá đỗ đó đi, uống sạch máu của nó!
“Không được, đó là em gái út của sư mẫu, mình không thể làm hại cô ta!”
Cũng giống hệt như trước đây, mỗi khi chẳng còn chút sức phản kháng nào, anh chỉ đành nhận thua mà thôi.
Theo như tin tức ông lão nhận được, có người muốn làm hại dì nhỏ Nhạc Thanh Hà của anh, hy vọng Lý Thiên Đường có thể đi theo bảo vệ cô, thời hạn một năm, bắt buộc phải đi theo bảo vệ, nếu như có sơ suất thì sư mẫu của anh sẽ khóc.
Đối với u linh bóng đêm, muốn bảo vệ ai đó không bị thương trong một năm cũng chẳng là chuyện gì khó, mặc dù anh vô cùng chán ghét Nhạc Thanh Hà, anh thà khỏa thân chạy ba vòng quanh New York cũng không muốn đi bảo vệ cô ta, có điều để sư mẫu của mình không khóc, anh cũng chỉ đành ngoan ngoãn làm theo lời ông ta: “Được rồi, bao giờ?”
“Có hai chuyện cần phải chú ý. Thứ nhất, cậu không thể cho Nhạc Thanh Hà biết cô ta đang gặp nguy hiểm, nếu như biết thì cô ta sẽ kinh sợ, nếu như một người con gái xinh đẹp kinh sợ gì sẽ già rất nhanh, thế thì chẳng được xem là bảo vệ nữa mà là đang phạm tội.”
“Cô ta với hai chữ xinh đẹp có liên quan gì nhau à?”
Gương mặt Lý Thiên Đường toát ra vẻ ngạc nhiên, cơ thể của Nhạc Thanh Hà vào mười năm trước hiện lên trong đầu anh, anh há miệng làm ra vẻ muốn ói.
“Hừ hừ, em vợ của ông mà không đẹp à?”
Ông ta hừ lạnh: “Có cần hỏi sư mẫu của cậu không?”
Ông lão ấy lại nhắc đến sư mẫu, cho dù Nhạc Thanh Hà là một con nhỏ xấu xí một mắt, Lý Thiên Đường cũng phải vuốt mũi thừa nhận cô ta rất xinh đẹp: “Được rồi, được rồi, cô ta đẹp, được chưa? Mau nói chuyện phải chú ý tiếp theo đi.”
“Chuyện này ấy à, đơn giản lắm, cậu định tiếp cận cô ấy với thân phận gì.”
“Con trai nhà giàu thì sao? Tôi cảm thấy thân phận này rất hợp với mình.”
“Bớt mơ mộng hão huyền đi.”
“Mẹ, thế thì du học sinh về nước, là người nho nhã lịch sự đấy.”
“Cậu tốt nghiệp cấp hai chưa?”
Ông lão lại ngắt lời Lý Thiên Đường một lần nữa, điều này khiến cho anh tức giận vô cùng: “Thế này không được, thế kia cũng không được, ý ông thế nào?”
“Người vừa mãn hạn tù đi.”
Ông lão nói chậm rãi: “Thân phận này rất hợp với cậu.”
|
/40
|

