Mị Ảnh

Chương 998: Người ngoài ý muốn

/1682


 
- Chờ ai?
Nghệ Phong nghi hoặc hỏi, thầm nghĩ sẽ không phải nữ tử thần bí cường đại của học viện chứ. Ngay lúc Nghệ Phong còn đang nghi hoặc, quái lão đầu có chút bất mãn hừ một tiếng, nói với Nghệ Phong:
- Vốn nếu còn Minh Mạc, học viện Trạm Lam cũng có thêm một học viên.
Nghe được quái lão đầu nói, Nghệ Phong hừ một tiếng nói:
- Giết đã giết rồi, dù sao đi nữa ngươi còn trông cậy vào hắn thay đổi cục diện tỷ thí sao?
- Hừ, cho dù ngươi muốn giết, cũng phải chờ tỷ thí xong rồi hãy giết a, không biết lợi dụng hết rồi giết, chẳng hiểu Liễu Nhiên dạy ngươi thế nào.
Lão đầu tử cực kỳ bất mãn nói.
Một câu này khiến Nghệ Phong và cả đám học viên kia đều đổ đầy mồ hôi lạnh, Nghệ Phong gật mạnh đầu, nói:
- Ta sửa, nhất định sửa. Sau này nhất định phải kiên trì lợi dụng, cuối cùng mới giết!
Quái lão đầu lúc này mới thỏa mãn gật đầu, điều này càng khiến đông đảo học viên đen mặt lại, tay lặng lẽ nhếch lên, giơ ngón cái: quả nhiên là ngưu bức…
- Quái lão đầu, các ngươi chẳng lẽ đang đợi vị học viên đệ nhất gì đó?
Nghệ Phong nghi hoặc hỏi.
- Nàng? A, nàng sẽ đi trước, không cần chúng ta chờ. Ta đợi là người khác.
Quái lão đầu tùy ý nói.
- Không phải nàng?
Nghệ Phong kinh ngạc không thôi, không biết còn ai khiến quái lão đầu phải đợi.
- Tới rồi!
Ngay khi Nghệ Phong còn đang nghi hoặc, quái lão đầu thở dài một hơi, nói.
Nghệ Phong quay đầu xem qua, lập tức không khỏi sửng sốt, người tới xác thực là một nữ nhân, hơn nữa còn cực kỳ xinh đẹp, thế nhưng vì sao có thể là nàng?
- Nàng?
Nghệ Phong nhìn nữ tử đang tiến dần tới phía này, trong mắt tràn đầy vẻ không dám tin tưởng, sắc mặt cũng lập tức thay đổi, hắn rất quen thuộc với nữ tử mỹ lệ kia… Thế nhưng, nàng sẽ tham gia tỷ thí?
Nghệ Phong hơi dò xét khí tức của nàng một chút, lập tức kinh hãi nhìn nữ nhân xinh đẹp thướt tha trước mặt này, thật không ngờ trong khoảng thời gian ngắn, nàng cư nhiên cũng có thể đột phá tới tiêu chuẩn Vương cấp.
Khinh Nhu chậm bước đi về phía mấy người quái lão đầu, nhìn Nghệ Phong chắn trước măt, bước chân nàng cũng ngừng lại, nhìn thẳng tới Nghệ Phong.
Nghệ Phong không thể tưởng tượng Khinh Nhu làm thế nào đi tới được Vương cấp, thế nhưng cũng biết trong đó gian khổ thế nào không cần giải thích, nhìn nữ nhân nguyen bản mềm yếu, hiện tại lại có thêm một phần kiên cường, Nghệ Phong hít sâu một hơi, mạnh mẽ nắm chặt bàn tay Khinh Nhu, kéo qua một chỗ.
Khinh Nhu cũng không phản ứng, tùy ý để mặc Nghệ Phong kéo đi, sắc mặt không có chút biến hóa. Chỉ có Lăng Thiên Vũ thấy một màn này, sắc mặt biến đổi, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào bàn tay Nghệ Phong đang kéo Khinh Nhu đi.
- Đi theo ta!
Nghệ Phong kéo tay Khinh Nhu, cũng không nhiều lời vô ích với những người khác, kéo thẳng Khinh Nhu tới qua một bên.
Quái lão đầu thấy thế, hơi nhíu mày nói:
- Nghệ Phong, thời gian không còn sớm nữa, ngươi còn muốn gì chứ?
Nghệ Phong không để ý đến lời quái lão đầu nói, kéo tay Khinh Nhu chuẩn bị rời đi, đám người Cô Tinh thấy thế cũng nói vào:
- Phong thiếu, hay đi trước đã, có chuyện gì nói trên đường cũng được.
Khinh Nhu thấy Nghệ Phong gắt gao nắm chặt tay mình, hơi vẫy ra một chút, lập tức nhìn Nghệ Phong nói:
- Buông ra, lần tỷ thí này ta nhất định phải tham gia.
Lăng Thiên Vũ nghe Khinh Nhu mở miệng, trong lòng cũng vui vẻ, tự tìm được lý do nói với Nghệ Phong:
- Phong thiếu danh dương thiên hạ, sẽ không kéo tay không dời một nữ nhân chứ?
Nghệ Phong không thèm phản ứng với Lăng Thiên Vũ, nhìn thẳng Khinh Nhu, nói:
- Nếu như ta không bỏ?
- Ngươi…
Cho dù Khinh Nhu hiện tại, nghe được những lời này của Nghệ Phong, nàng cũng không nhịn được tức giận, sắc mặt có chút đỏ lên. Đối với tác phong bá đạo của Nghệ Phong, nàng đã chịu qua rất nhiều lần, trong lòng oán hận nhưng đồng thời cũng nhịn không được rung động vài cái.
- Đường đường là Tà Đế, sẽ không làm chuyện tình khi dễ nữ tử chứ?
Lăng Thiên Vũ nhìn Nghệ Phong cầm lấy tay Khinh Nhu không bỏ, trong lòng đã sớm đố kỵ, hắn tự biết không phải đối thủ Nghệ Phong, chỉ có thể dùng ngôn từ kích bác Nghệ Phong.
Một câu này khiến Nghệ Phong chuyển ánh mắt qua, gắt gao nhìn chằm chằm Lăng Thiên Vũ, nói:
- Không muốn chết, câm miệng cho ta!
Một câu nói với sát ý lạnh thấy xương khiến ánh mắt Lăng Thiên Vũ mạnh mẽ co rút lại, trong lòng cũng mọc lên một tia sợ hãi, nhìn Nghiêm Thành và quái lão đầu bên cạnh, lúc này mới hơi an tâm, nhìn Nghệ Phong nói:
- Phong thiếu…
Lăng Thiên Vũ còn chưa nói hết câu, chợt nghe một tiếng hừ lạnh, Nghệ Phong thuấn di, tới thẳng trước mặt hắn, tát mạnh một cái. Bạn đang đọc truyện được lấy tại

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status