Mị Ảnh

Chương 972: Giết chóc bức lui

/1682


 
Từ khi Nghệ Phong trốn vào trong sơn mạch, nguyên bản đệ tử Kim Ưng Tông lật tung khắp nơi tìm kiếm bóng dáng Nghệ Phong, trong đó dẫn đầu chính là Tiễn trưởng lão, chỉ bất quá, sơn mạch mênh mông, tìm một người khó khăn cỡ nào, mặc dù lần này đệ tử tới trong sơn mạch đa phần đều không kém, nhưng vẫn không thể tìm thấy được Nghệ Phong.
Mọi người Kim Ưng Tông đã phong tỏa mấy cửa ra trọng yếu của sơn mạch, sau đó vẫn không buông tha tìm kiếm, rất có ý định không tìm được Nghệ Phong sẽ không thôi. Nhưng dưới loại cử động này của đối phương, bọn họ dần dần phát hiện tổng số những đệ tử Kim Ưng Tông tới sơn mạnh đã càng ngày càng ít.
Nguyên bản Tiễn trưởng lão của Kim Ưng Tông còn tưởng rằng ngoài ý muốn đụng phải ma thú, thế nhưng sau đó rốt cục cũng biêt được là vì nguyên nhân gì. Nhìn thấy vết thương bị phá tan yếu hầu của mấy người, trong mắt Tiễn trưởng lão hiện lên lửa giận không thôi, nhịn không được hết lớn lên:
- Tiểu tử, ta muốn tróc xương lột da ngươi.
Một lời ẩn chứa oán hận sâu đậm, khiến cả vùng núi nơn hơi rung lên vài cái. Cũng từ lúc này, Tiễn trưởng lão liền tập trung đám đệ tử lại, không dám cho bọn họ phân tán ra quá xa.
Sau khi Nghệ Phong tàn sát hơn mười đệ tử đối phương, bỗng nhiên phát hiện đệ tử đối phương kết thành đội truy tìm, lúc này Nghệ Phong cũng biết qua nhiều lần chém giết đệ tử đối phương, hành động của hắn đã bị lộ rồi.
Có điều, đối với chuyện đối phương tập trung đệ tử thành đội, trong lòng Nghệ Phong cũng cười nhạt, tập trung lại, không phải càng dễ chém giết sao?
Trong sơn mạch, một màn truy sát và bị truy sát cứ thế diễn ra. Thế nhưng khiến Kim Ưng Tông cũng không rõ được, rốt cuộc là bọn hắn truy sát đối phương, hay là đang bị đối phương truy sát. Trong sơn mạch, thỉnh thoảng lại nghe được có tiếng đệ tử bọn họ kêu lên thảm thiết, nhưng khi bọn họ chạy tới nơi, đối phương đã không còn thấy đâu nữa.
Khi đối phương liên tiếp chém giết thành công, đệ tử Kim Ưng Tông nguyên bản hùng hổ muốn bầm thây Nghệ Phong thành vạn đoạn, rốt cục cả đám đều bốc lên sợ hãi trong lòng. Đại đa số bọn họ ngay cả mặt mũi đối phương thế nào cũng không biết được, thế nhưng đối phương lại chém giết qua hai ba mươi người bọn họ rồi.
Nhìn những thi thể băng lạnh ngã xuống trong sơn mạch bị ma thú cắn xé, huyết nhục không rõ ràng, khiến lòng người rét lạnh, đáy lòng cả đám cư nhiên đều đánh trống lui liên hồi.
Tương tự, sắc mặt Tiễn trưởng lão cũng cực kỳ khó coi, vây sát một thiếu niên choai choai, cư nhiên không thể chém giết được đối phương, ngược lại còn để đối phương chém giết nhiều người như vậy, hơn nữa thánh quả còn bị đối phương cướp giật, nghĩ đến tất cả mọi người nhìn vào Kim Ưng Tông đều muốn chê cười.
Tiễn trưởng lão và Nghệ Phong từng giao phong một chưởng, có thể nhận thấy được đối phương cũng không đạt được Tôn cấp, thế nhưng đồng dạng cũng biết, đối phương không phải hạng Vương cấp bình thường, coi như là Vương cấp đỉnh phong, cũng tuyệt không thể đơn giản tiếp được một quyền lúc nổi giận của hắn, thế nhưng hết lần này tới lần khác, đối phương không những tiếp được một chưởng, còn nương theo đó chạy thoát.
- Rốt cuộc tiểu tử này có thực lực gì?
Tiễn trưởng lão tức giận mắng một tiếng, thật lâu vẫn chưa tìm được Nghệ Phong, hắn đồng dạng cảm thấy nghẹn khuất. Tiễn trưởng lão tự tin có thể chém giết đối phương, thế nhưng hết lần này tới lần khác, đối phương không trực diện va chạm với hắn, trong tình huống đối phương liên tục lảng tránh, trong khoảng thời gian ngắn, bọn họ cũng không thể làm gì được đối phương.
Lúc này, Nghệ Phong trong sơn mạch dường như cá gặp nước, dễ dàng len lỏi qua những gốc thực vật. Tuy rằng thỉnh thoáng có khí tức dâng trào truy tìm tới hắn, thế nhưng dưới loại lảng tránh đặc dị của hắn, cũng không thể phát hiện ra được.
Đương nhiên, đệ tử Kim Ưng Tông cũng thành vong hồn dưới kiếm của hắn.
Tiếp tục giết chết mấy tên đệ tử của đối phương, Nghệ Phong thu hồi chủy thủ trong tay, thì thào lẩm bẩm:
- Hơn ba mươi tên đệ tử rồi, đệ tử thực lực thấp đều bị giải quyết không sai biệt lắm, xem ra thời gian tới phải động đến đám Vương cấp.
Nhớ tới đám Vương cấp đi thành từng đội, trong ánh mắt Nghệ Phong có chút thận trọng, những Vương cấp này hắn tự nhiên không sợ, hắn sợ là bị đối phương cuốn lấy, đến lúc đó sẽ bị Tôn cấp vây công. Có điều, lấy thù hận của Nghệ Phong với Kim Ưng Tông, tất nhiên sẽ không vì hung hiểm mà bỏ qua chém giết.
Tùy ý lưu lại chút thuốc bột trên những thi thể nhằm hấp dẫn ma thú, lúc này Nghệ Phong cũng lắc mình rời đi.
Khi mọi người Kim Ưng Tông chạy tới hiện trường, nhìn những thi thể bị ma thú cắn xé, cả đám đều lạnh người, không thể ức chế được run lên, đối với sự tàn nhẫn của đối phương, ngay khi đã chết rồi còn không được an bình, trong lòng cả đám đều kinh sợ.

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status