Tranh Vanh sơn mạch là giao giới giữa đế quốc Trạm Lam và đế đô của đé quốc Mãnh Hổ, sơn mạch kéo dài cả mấy vạn dặm, tuy rằng nghe danh không đến mức khiến người ta vỡ mật như Khủng Cụ Sâm Lâm, thế nhưng hung danh của nó cũng không kém.
Sơn mạch trải dài như vô tận, bên trong nó là một bảo khố, cũng ẩn chứa vô số nguy hiểm, nguy hiểm không chỉ đến từ ma thú và Mị, những nơi rừng rậm như này, bất luận điều gì cũng có thể phát sinh, thậm chí là ảo trận do cường giả viễn cổ lưu lại đều có thể dễ dàng lấy mạng người ta.
Nghệ Phong từ chỗ học viện Trạm Lam đi ra, cùng với Liễu lão và một vị Tôn giả của học viện Trạm Lam là Nghiêm Thành, ba người đi suốt không dừng chạy về phía Tranh Vanh sơn mạch. Qua truyền tống trận, đồng thời bay nhanh với tốc độ Tôn giả, thật ra cũng không tốn bao nhiêu thời gian.
Ngưng mắt nhìn lại núi non liên miên không dứt, những đỉnh núi nhô cao dữ tợn khiến người ta cảm giác có một loại chùn bước. Có điều, rất hiển nhiên cỗ cảm giác dữ tợn này cũng không thể ngăn cản đoàn người, một đường đi có đủ loại võ giả tiến vào trong sơn mạch, trong đó thấp nhất cũng là Tương cấp.
Thỉnh thoảng cũng có Tôn giả dẫn theo đại đội nhân mã dũng mãnh tiến vào Tranh Vanh sơn mạch, điều này khiến cho Nghệ Phong hơi liếc mắt. Nghệ Lưu truyền ra tin tức không lâu, thế nhưng tình thế lại nhanh hơn so với tưởng tượng, trên đường đi Nghệ Phong nghe được rất nhiều lời bàn tán về linh khí cao giai được khai quật tại Tranh Vanh sơn mạch.
Tin tức này dẫn tới hậu quả là, dọc đường đi Nghệ Phong thấy được có vô số võ giả, coi như là cường giả Tôn cấp, Nghệ Phong cũng đụng phải mấy lần.
Đương nhiên, cường giả Tôn cấp với cảm nhận khí tức mẫn cảm mười phần, cũng chú ý tới hai vị Tôn giả bên người Nghệ Phong, điều này khiến cho một ít Tôn giả rất chú ý tránh xa Nghệ Phong, thầm nghĩ đệ tử thế lực lớn nào, cư nhiên dẫn theo hai Tôn giả làm hộ vệ.
- Thiếu gia, đã tới Tranh Vanh sơn mạch rồi, trực tiếp đi vào hay kiếm chỗ nghỉ ngơi?
Một đường chạy đi khiến Liễu lão có chút lo lắng Nghệ Phong ăn không tiêu, dù sao thực lực Nghệ Phong tuy rằng có thể sánh ngang Tôn cấp, thế nhưng đẳng cấp vẫn là Vương cấp.
Nghệ Phong cười nói:
- Trực tiếp đi vào thôi, cũng không biết khi nào huyết tinh quả thành thục, chờ lâu sợ sinh biến cố.
Liễu lão thấy Nghệ Phong nói như thế, hắn cũng gật đầu đáp ứng, trong lòng đối với Nghệ Phong cũng có chút kinh ngạc, một đường toàn lực chạy đi theo hai người Tôn cấp bọn họ, Nghệ Phong không chỉ có thể đuổi kịp, bộ dáng dường như tiêu hao cũng không quá lớn.
- Không hổ là đệ tử do lão thiếu gia bồi dưỡng, quả thực không phải người bình thường có thể so sánh. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

