Dọc đường đi, Nghệ Phong hầu như được hưởng thụ ngược đãi, nếu không phải nhận thấy tốc độ đề thăng thực lực của mình tăng cao, Nghệ Phong đã sớm trốn đi rồi. Ngoại trừ nhiếp hồn thuật, lão đầu tử đều chỉ đạo qua một lần cho Nghệ Phong về các loại sở học. Đương nhiên, Nghệ Phong cũng không quên nhiếp hồn thuật, tuy rằng không được lão đầu tử chỉ đạo, thế nhưng dọc đường đi không thiếu mị, dùng là luyện tập cũng rất nhiều. Tu luyện đấu khí và nhiếp hồn thuật vốn có điểm tương đồng, tu luyện đấu khí đề cao, Nghệ Phong cảm giác thi triển nhiếp hồn thuật càng thêm thành thạo.
Lấy tinh thần lực tăng mạnh, Nghệ Phong không quên khống chế mấy đầu Mị. Hồn lực Vương cấp cửu giai, miễn cưỡng có thể khống chế ba đầu mị cao giai. Nguyên bản lấy nhiếp hồn thuật lục tinh sơ giai của Nghệ Phong, muốn khống chế mị cao giai là rất khó khăn, chỉ là có lão đầu tử ở bên cạnh, hầu như không có một chút lo lắng, trong chớp mắt đã khống chế thành công. Điều này khiến Nghệ Phong không khỏi cảm thán, nếu như xuất hiện một đầu Mị thất giai, thật là tốt biết bao.
Có điều cũng chỉ là nghĩ như vậy, dù sao lấy trình độ hồn lực và nhiếp hồn thuật hiện tại của hắn, vẫn không thể khống chế Mị thất giai.
Có ba đầu Mị cao giai, trong lòng Nghệ Phong đồng dạng cũng mừng rỡ. Phách Tuyệt Mị Trận cuối cùng cũng có thể thi triển ra dạng nguyên thủy nhất, điều này chẳng khác nào được tăng thêm một phần thực lực.
Một đường chạy đi không nhanh không chậm, mọi người cư nhiên tốn hao thời gian một tháng mới từ thành nhỏ đi tới đế đô, tốc độ này dù so với người thường cũng chậm hơn nhiều. Có điều, nhìn đế đô không xa trước mặt, Nghệ Phong rốt cuộc cũng thở nhẹ một hơi, thầm nghĩ hắn rốt cuộc đã được giải thoát.
Khác với Nghệ Phong, đám người Hắc Mô đều tự hít một ngụm khí mất mát, điều này khiến cho Nghệ Phong không nhịn được mắng một tiếng:
- Kháo…
Đã tới đế đô, đám người Long Vân Sơn tự nhiên không dám có ý tiếp tục dây dưa, đều thi lễ với Liễu Nhiên, sau đó chớp động thân ảnh rời đi.
Nghệ Phong cũng không có dự định đi tới học viện Trạm Lam, quay qua nói với Liễu Nhiên:
- Lão đầu tử, ta dẫn Liễu lão trở lại Kim Lâu, ngài tự mình đi học viện Trạm Lam đi.
Liễu Nhiên gật đầu, quay lại nói với Liễu lão:
- Chiếu cố Mộng Nhiên cho tốt, đừng cho tiểu tử này khi dễ nàng.
- Thiếu gia! Ta…
Liễu lão vừa muốn nói gì, lại bị Liễu Nhiên vỗ vỗ vai chặn lại:
- Được rồi, đã biết ngươi ở tại Tội Ác thành, có thời gian ta sẽ tới gặp, yên tâm đi.
Nghe được Liễu Nhiên nói, tuy Liễu lão luyến tiếc, nhưng vẫn gật đầu, nhìn tới khi bóng lưng Liễu Nhiên khuất hẳn, lúc này mới hoài niệm không muốn quay đầu, nhìn về phía Nghệ Phong nói:
- Thiếu gia, ta nghĩ về Lý gia trước xem!
- Liễu lão cứ tự nhiên.
Nghệ Phong nhanh miệng đáp.
Nghệ Phong và Điệp Vận Du không trở lại Kim Lâu, trực tiếp đi Thúy Lâm Các. Vừa bước vào trong Thúy Lâm Các, Nghệ Phong cũng không nhịn được thêm, trực tiếp ôm lấy Điệp Vận Du, mặc kệ Điệp Vận Du kêu lên sợ hãi, hung hăng hôn lên môi nàng. Nguồn truyện:
|
/1682
|

