Ba cường giả Tôn cấp tự áp chế huyết khí cuồn cuộn trong người, ánh mắt biến ảo bất định, nhìn chăm chú tới Nghệ Phong đang khinh thường nhìn lại bọn họ, hai người Tôn cấp trong đó càng liếc mắt ẩn ý nhìn nhau, thân ảnh đột nhiên hóa thành một đạo ảnh tử, bay nhanh về phía Thi Đại Nhi bên người Nghệ Phong.
- Ngu ngốc khó dạy!
Nghệ Phong đã sớm phòng bị bọn họ có động tác, hừ lạnh một tiếng, kéo Thi Đại Nhi lại, một đạo ảnh tử từ trong lòng hắn bay nhanh ra, Yêu Ngọc sáng bóng yêu dị, đuôi mạnh mẽ biến lớn, quét về phía hai gã Tôn cấp.
Phụt…
Đuôi Yêu Ngọc mang theo uy thế lớn lao, quét tới trên người hai gã Tôn cấp. Hai gã Tôn cấp vốn đều thương nặng, bị oanh kích phải hộc máu bay ngược ra ngoài. Cả hai nguyên bản định đánh lén Thi Đại Nhi, nhìn lên Yêu Ngọc đang xoay quanh trên hư không, cả đám trừng mắt kinh hãi. Cỗ lực lượng vừa rồi so với khi bọn họ toàn thịnh tự nhiên kém xa, thế nhưng với bọn họ hiện tại lại mạnh hơn một bậc.
Yêu Ngọc thấy một đuôi quét đi khiến đối phương bay ra ngoài, cũng bay đến trên vai Nghệ Phong.
Thấy Yêu Ngọc quét một đuôi cư nhiên đẩy bay hai gã Tôn cấp ra ngoài, Nghệ Phong đồng dạng cũng sửng sốt, thật không ngờ Yêu Ngọc cường hãn như vậy, coi như là Tôn cấp bị thương nặng, nhưng thực lực không phải Vương cấp có thể so sánh được.
- Tiểu gia hỏa này, nghĩ hẳn có thực lực ma thú lục giai đỉnh phong đi. Thực lực ma thú vẫn mạnh hơn một bậc so với nhân loại cùng cấp, hơn nữa Yêu Ngọc còn đặc thù trong đặc thù, nghĩ dưới Tôn cấp nó không có đối thủ.
Trên mặt Nghệ Phong cũng hiện vẻ mừng rỡ, bình thường không nhờ tiểu gia hỏa này xuất thủ, ngoại trừ việc có nó tham dự cũng không nhiều tác dụng, Nghệ Phong cũng cho rằng thực lực Yêu Ngọc nhiều nhất chỉ tương đương với Vương cấp cao giai, xuất thủ cũng không tạo thành hiệu quả quá lớn.
Thế nhưng lúc này Yêu Ngọc xuất hiện, lại dành cho đối phương áp lực tâm lý lớn lao, cường giả đứng đầu bên phía đối phương đều đã thương nặng, còn ai chống đỡ được một đầu ma thú như vậy? Yêu Ngọc xuất hiện, khiến tâm tư chiến đấu của mọi người cũng thu liễm đi rất nhiều.
Mấy người Tôn cấp đều gắt gao nhìn chằm chằm Yêu Ngọc, bọn họ cũng thật không ngờ Nghệ Phong còn có trợ giúp như vậy, trở tay không kịp liền ăn phải thiệt thòi lớn, thương thế trong người càng thêm nghiêm trọng.
- Hừ!
Ánh mắt Nghệ Phong nhìn mấy người đầy âm lãnh, chủy thủ đặt trên cổ Long Minh chuyển mạnh, hung hăng cắm xuống trên đùi Long Minh, trong tiếng kêu đau thảm thiết của hắn, Nghệ Phong thản nhiên rút ra, đưa chủy thủ về chỗ cũ, nói:
- Đây là nghiêm phạt cho hành vi vừa rồi của các ngươi.
- Ngươi…
Một tên Tôn cấp trong đó nổi giận, thế nhưng còn chưa nói hết, đã bị Nghệ Phong ngắt lời:
- Thế nào? Ngươi muốn thêm nữa?
Một câu nói lập tức khiến đối phương nhanh chóng ngậm miệng, chỉ bất quá vẫn đưa mắt phẫn nộ nhìn về phía Nghệ Phong.
Nhìn chân trời phía xa, những tia sáng đầu tiên đã chậm rãi mọc lên, Nghệ Phong nhìn xung quanh nằm đầy thi thể, một đêm chiến đấu khiến hắn có chút không kiên trì được, nhưng vẫn cố gắng chống đỡ cảm giác trầm trọng trong đầu, lấy ra một viên dan dược cho vào miệng.
- Nghệ Phong, có bản lĩnh ngươi giết ta đi!
Cảm giác đau nhức trên đùi truyền đến, Long Minh nghiến răng nghiến lợi nói.
Nghệ Phong nhoẻn miệng cười:
- Giết ngươi? Còn chưa đến lúc, chờ bản thiếu ra khỏi Nam đế quốc, khi đó nếu ngươi muốn chết, bản thiếu sẽ thành toàn cho ngươi.
- Nếu ngươi dám tổn thương bệ hạ một sợi tóc gáy, cung phụng viện của Nam đế quốc sẽ không bỏ qua cho ngươi.
Một gã Tôn cấp trong đó nghiên răng nói.
- Không buông tha ta? Hãy tự lo lắng cho các ngươi đi. Không biết quân đội Bắc đế quốc đã đánh tới đâu? Long Minh, ngươi thật đúng là đại thủ bút, để lại nhiều cường giả như vậy ở đế đô, khuyết thiếu nhiều cường giả đối địch, nghĩ đến hơn phân nửa quốc thổ của ngươi đều rơi vào tay Long Thiên rồi!
Nghệ Phong nhìn Long Minh, nhàn nhạt nói.
- Giết ngươi, tất cả đều có thể thu hồi.
Long Minh âm trầm nói.
- Rất không có ý tứ, ngươi còn không thể giết ta.
Nghệ Phong cười vài tiếng, quay qua nói với Thi Đại Nhi:
- Nàng trông chừng hắn, nếu hắn không nghe lời, trực tiếp đâm cho hắn một cái. Không phải hắn nói muốn lưu một hơi thở cho ta sao, ta cũng rất nhân từ, nàng lưu cho hắn một hơi thở là được.
Nghe Nghệ Phong nói, mấy gã Tôn cấp nổi giận, phẫn nộ quát:
- Nghệ Phong, tuy rằng ba người chúng ta thương nặng, thế nhưng nếu bức chúng ta nóng nảy, vẫn có thể diệt ngươi dễ dàng.
Nghe được đối phương nói, Nghệ Phong nhún nhún vai, nói:
- Ngươi nói không sai, Tôn cấp liều mạng, dù ta lúc toàn thịnh cũng không nhất định ngăn được. Thế nhưng, bản thiếu cược các ngươi không dám!
Nói đến đây, Nghệ Phong nhìn thẳng đối phương, trầm giọng nói:
- Dám hay không dám?
Thanh âm không lớn, nhưng vẫn kích động từng đạo rung động trong hư không, kích động từng đạo tâm tình trong lòng đám binh sĩ vây quanh.
"Dám hay không dám", quá khí phách, quá kiêu ngạo. Nếu như người bình thường, cho dù trong tay có con tin, cũng sợ chó cùng dứt giậu, thế nhưng hắn lại trắng trợn khiêu khích.
Tôn cấp bên phía đối phương nghe Nghệ Phong nói, thần sắc trong mắt biến ảo bất định, tuy rằng hắn muốn nhào tới xé xác Nghệ Phong, thế nhưng nhìn Long Minh trong tay Nghệ Phong, lại không ai dám hành động.
Cất giọng liều mạng một hồi, thế nhưng lại không có ai nguyện ý chết. Huống chi, cho dù liều mạng một trận thì sao? Bọn họ không nắm chắc có thể giết mấy người Nghệ Phong, thế nhưng bệ hạ của bọn họ lại chắc chắn phải chết.
Trả giá lớn như vậy, bọn họ không chịu đựng nổi.
- Hừ!
Thấy đối phương đều an tĩnh lại, Nghệ Phong hừ một tiếng, quay qua nói với Thi Đại Nhi:
- Ra khỏi thành!
Thi Đại Nhi gật đầu, thúc Long Minh đi về phía ngoài thành, nhất thời khiến đám binh sĩ nhất thời vây quanh qua đây.
- Yêu Ngọc!
Nghệ Phong hô một tiếng, trong mắt sát ý mười phần. Nguồn truyện:
|
/1682
|

