- Thuấn di...
Đối mặt công kích dày đặc như vậy, Nghệ Phong không dám ngạnh tiếp, chỉ có thể thi triển thuấn di tránh thoát công kích của Lý Mông. Một quyền của Lý Mông oanh tới nơi Nghệ Phong vừa đứng, không khí nơi đó bị đánh tán loạn.
Nghệ Phong thi triển thuấn di tránh né sang một bên, nhìn Lý Mông cư nhiên giao thủ qua một lần trước kia, lãnh ý trên khóe miệng càng đậm:
- Nghĩ không ra thương thế của ngươi lại lành nhanh như vậy.
Nghe Nghệ Phong nói, đáy lòng Lý Mông cười khổ không thôi. Lúc đó chiến một hồi cùng Nghệ Phong, bị thương không nhẹ, cuối cùng lại ăn một chưởng của Điệp Vận Du, thương thế cũng không nhẹ hơn Nghệ Phong, tuy rằng dựa vào Y Sư cao giai của đế quốc trợ giúp, may mắn khôi phục hơn phân nửa, thế nhưng vẫn còn di chứng. Hiện tại thật không ngờ chính là, thiếu niên trước mặt bị hắn đánh thương nặng, không chỉ là sinh long hoạt hổ, mà thực lực càng tăng vọt. Thực lực mà Nghệ Phong vừa mới biểu hiện, hắn đã nhìn rõ ràng, nhớ tới trường đại chiến vừa rồi, hắn cảm giác đáy lòng xuất hiện một cổ hàn ý.
So với người khác, lý giải của Lý Mông đối với Nghệ Phong còn rõ ràng hơn nhiều. Nghệ Phong lúc này, so với thời điểm đối chiến cùng hắn, kỹ năng thi triển ra rất ít. Nhớ tới vô số kỹ năng của Nghệ Phong lúc trước, Lý Mông cảm giác da đầu tê dại!
Mặc kệ đáy lòng Lý Mông có nguyện ý hay không, hắn nhìn thiếu niên có thực lực tăng vọt này, trong lòng không thể ức chế được xuất hiện chút sợ hãi. Cổ sợ hãi này, nếu như để cho người khác biết tất nhiên sẽ cười nhạo không thôi, dù sao cũng là một Tôn Cấp mà lại sợ hãi một Vương Cấp, đây không thể nghi ngờ là nằm mơ nói mộng.
Thế nhưng, Lý Mông bị Nghệ Phong đánh bầm dập một trận, nhìn thực lực Nghệ Phong tăng vọt kinh khủng như vậy, ngay cả ba thành nắm chắc chiến thắng đối phương cũng không có.
- Lần trước không giết ngươi, lúc này tất nhiên là muốn thực hiện nốt việc còn dở!
Lý Mông hít sâu một hơi, dẹp loạn tâm tình dưới đáy lòng, quay qua Nghệ Phong lạnh giọng nói.
- Nói khoác không biết ngượng!
Nghệ Phong hừ một tiếng nói:
- Lần trước không thể giết ta, lẽ nào ngươi ngây thơ cho rằng lần này có thể giết ta sao?
Nghe Nghệ Phong nói có chút ít châm chọc, Lý Mông biến sắc, một lúc lâu mới thở dài một hơi:
- Đầu hàng đi, ngày hôm nay ngươi trốn không thoát đâu, cho dù thực lực ngươi tăng vọt cũng vậy!
Nghe Lý Mông vững tin như vậy, Nghệ Phong đồng dạng cười ha ha nói:
- Không thử sao biết được?
Tiếng cười vang dội truyền khắp hư không, lan tràn bốn phương tám hướng. Nghe tiếng cười như thế, cả đám nhìn Nghệ Phong chăm chú. Mặc kệ là những binh sĩ này, hay đám Vương Cấp vây quanh Nghệ Phong, nhãn thần nhìn Nghệ Phong đều có kính nể.
Mặc kệ đáy lòng bọn họ có nguyện ý hay không, lúc này Nghệ Phong đã chinh phục bọn họ.
Có người nào khi đối mặt vây công như vậy, còn có thể phát ra tiếng cười hào sảng tới mức này, có lẽ chỉ có thiếu niên trước mặt!
Thanh âm cười to của Nghệ Phong không dứt, khiến công kích sắc bén của đám Vương Cấp cư nhiên đều ngừng lại. Lấy thực lực Vương Cấp, bị nhiều cường giả vây công như vậy, thậm chí có Tôn Cấp, đủ để bất luận ai trong bọn họ cũng phải tôn kính.
Tiếng cười dũng cảm như vậy, quá khí phách!
Hiện tại, thiếu niên trước mặt so với Long Minh, càng giống như quân vương! Tiếng cười lúc này, giống như quân lâm thiên hạ, ngăn chặn toàn bộ khí thế của Long Minh.
Thi Đại Nhi nhìn Nghệ Phong trên hư không, trong mắt cũng mang theo một chút trong suốt, đây là Phong ca ca của nàng, coi như là trong tuyệt cảnh như vậy, cũng không làm mất danh tiếng Tà Đế của hắn.
Lần này không phải vì nàng, tuyệt đối không rơi vào cảnh hổ lạc bình nguyên.
- Long Minh, gọi tất cả người của ngươi ra đi. Trò chơi này, lẽ nào ngươi muốn chơi tiếp nhàm chán như vậy?
Nghệ Phong nhìn thẳng Long Minh nói.
Long Minh nhìn Nghệ Phong trên hư không giống như quân vương, hiện tại hắn mơ hồ có chút minh bạch Tà Đế đại biểu ý tứ gì, cổ khí thế bá đạo càn rỡ kia, cư nhiên khiến người của hắn nhìn về phía Nghệ Phong có khuynh hướng thần phục, cam tâm tình nguyện thần phục!
Loại đãi ngộ này, coi như là hắn cũng chưa từng hưởng thụ qua, loại chênh lệch như trời với đất này khiến Long Minh giận dữ.
Long Minh quay đầu qua một phương hướng khác hét lên:
- Nếu hắn yêu cầu, các ngươi đều ra đi. Lăng trì tiểu tử này cho trẫm!
Theo tiếng nói của Long Minh hạ xuống, hai tiếng tán thán bất đắc dĩ vang lên, hai đạo tàn ảnh đồng thời hiện ra từ trong hư không hắc ám, đứng cách Lý Mông xa xa, Nghệ Phong bị vây vào trung tâm.
Xôn xao... Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

