Nghệ Phong quan sát Cát đại thúc, bề ngoài nhìn như chật vật, nhưng trên mặt vẫn đầy đủ huyết khí. Chứng tỏ thương thế của Cát đại thúc cũng không nghiêm trọng, việc này cũng để hắn không khỏi thở dài một hơi. Dù sao mình cũng có năng lực giúp đỡ, nhưng lại không ra tay. Nếu như Cát đại thúc bị thương nặng, mình ít nhiều cũng sẽ tự dằn vặt.
Nghệ Phong tại huyệt Thái Dương của Cát đại thúc xoa nhẹ vài cái, mấy căn kim châm trong chớp mắt liền đâm vào ngực Cát đại thúc. Nghệ Phong từ Nạp Linh Giới lấy ra một cái bình nhỏ, nhỏ một chút dịch thể vào kim châm. Dịch thể liền theo kim châm nhanh chóng tiến vào trong cơ thể Cát đại thúc.
- Phụt…
Lại lần nữa phun ra một ngụm máu, một dòng máu từ khóe miệng Cát đại thúc chảy ra. Để đám người Áo Hỏa không khỏi kinh hãi, không khỏi vội chạy tới, quát to lên:
- Nghệ Phong, ngươi làm gì?
Nghệ Phong bất đắc dĩ nhún nhún vai, đối với Cát đại thúc nói:
- Khá hơn chút nào không?
Cát đại thúc cảm giác được khí huyết quay cuồng trong cơ thể dĩ nhiên từng chút từng chút yên tĩnh lại, hắn không khỏi cảm thấy thần kì, nhưng nhìn thấy hai huynh đệ Áo Hỏa đang hùng hổ xông tới, hắn giải thích nói:
- Đừng làm loạn. Nghệ Phong đang thanh trừ máu bầm trong người ta.
Áo Hỏa nghe được lời giải thích của Cát đại thúc, sắc mặt đỏ hồng, nhìn tới Nghệ Phong xin lỗi
- Xin lỗi. Ta cho rằng…
Nghệ Phong cười phất tay, đối với một người vì lo lắng cho người thân mà loạn tính, hắn không nổi được cơn tức giận. Ngược lại cực kì thích.
- Một kích của Thúy Thanh Ma Xà nhìn như bá đạo, thế nhưng may là ta đã dùng trọng kiếm đỡ lấy, nên cũng không thụ thương quá lớn.
Cát đại thúc nhìn vẻ mặt đám người Tình Nhi ai cũng lo lắng nên an ủi.
Lúc này đám người Áo Hỏa mới thở dài một hơi, nhìn ma tinh trong tay, lập tức lại hưng phấn nói:
- Cát đại thúc, vận khí của chúng ta không tồi a.
Nghệ Phong cười cười, vung tay lấy ra kim châm. Khẽ đâm vào trước ngực của Cát đại thúc.
Cát đại thúc cảm thấy đấu khí tàn dư trong cơ thể đang sinh sôi không ngừng. Cố gắng điều tức huyết khí cuồn cuộn trong cơ thể. Từng đạo máu bầm cũng bị đẩy ra bên ngoài cơ thể.
Ngay lúc Cát đại thúc cảm thấy khoan khoái, lại bỗng nhiên cảm giác được trong cơ thể dâng lên một dòng nước ấm, chậm rãi lưu chuyển trong cơ thể. Dễ chịu đến mức làm cho Cát đại thúc nhịn không được rên khẽ.
- Phụt…
Cùng với đạo máu bầm cuối cùng được phun ra, Nghệ Phong cũng đình chỉ động tác trên tay, mỉm cười nhìn Cát đại thúc nói:
- Hiện tại cảm giác khá hơn chưa?
Nhìn thiếu niên mỉm cười tự nhiên trước mắt, để trong lòng Cát đại thúc hoảng hốt. Hắn nhìn chằm chằm vào Nghệ Phong hỏi:
- Ngươi không chỉ là một y sư tam giai phải không?
Y sư tam giai, sao có thể có thủ pháp thành thạo như vậy. Với lại chữa một vết thương không nhẹ như thế này, dĩ nhiên sắc mặt không đổi khí không suyễn.
- Ha ha, còn đi được không!
Nghệ Phong cũng không trực diện trả lời, không kéo dài chủ đề này.
Tình Nhi thấy bộ dạng ngầm thừa nhận của Nghệ Phong, nàng kinh ngạc nhìn hắn: bại hoại này mới bao nhiêu tuổi a, lẽ nào hắn thực sự là một y sư tứ giai sao? Nếu là như vậy, kia chẳng phải nói hắn tương lai có thể trở thành một y sư cao cấp được vạn người kính ngưỡng.
Ngược lại là Cát đại thúc nhìn Nghệ Phong như có điều nhận ra, hắn nhìn Nghệ Phong nói:
- Ngươi hẳn không là thật tâm gia nhập đoàn dong binh của chúng ta?
Nghệ Phong thấy tâm tư của mình bị xem thấu, hắn cũng không có che giấu, xấu hổ cười nói:
- Ta nghĩ đi qua hạp cốc này. Thế nhưng, hạp cốc này quá mức nguy hiểm, nên phải tìm một người quen thuộc dẫn đường, miễn cho đụng phải phiền phức không cần thiết. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

