- Tiếp tục!
Nghệ Phong nhìn Long Thủy, thấp giọng quát lên. Một vòng quyển đấu khí đẩy lên thân kiếm, một kiếm tiếc tục bay nhanh về phía Long Thủy, nơi lợi kiếm đi qua, không gian như ẩn như hiện những vết rách đen ngòm, tiếp xé gió không dứt bên tai.
- Hừ!
Long Thủy hừ lạnh một tiếng, cũng nghênh đón Nghệ Phong, hai người một lần nữa quấn lại một chỗ, hai bóng ảnh không ngừng chớp động.
Điệp Vận Du nhìn hai đạo nhân ảnh trong hư không, nguyên bản nàng còn căng thẳng cũng dần thả lỏng xuống. Tuy rằng lực lượng Nghệ Phong kém Long Thủy một bậc, thế nhưng tốc độ hắn tuyệt đối có thể bù đắp được, cho dù Nghệ Phong không thắng được Long Thủy, cũng không đến mức phải nguy hiểm. Dù sao lực lượng của Nghệ Phong cũng chỉ thua kém Long Thủy một bậc mà thôi.
- Vận Du, người kia là ai?
Ngay khi ánh mắt Điệp Vận Du đang chăm chú theo dõi Nghệ Phong trên hư không, một thanh âm nữ nhân vang lên bên tai nàng.
Điệp Vận Du nhanh quay đầu lại nhìn, thấy được bóng dáng quen thuộc của sư tôn đang đứng cạnh sư bá, ánh mắt đồng dạng cũng chăm chú nhìn lên hư không, cuối cùng ngưng lại trên người Nghệ Phong.
- Sư tôn, sư bá. Hắn chính là Nghệ Phong!
Điệp Vận Du giới thiệu, trên mặt cũng không nhịn được lộ ra vẻ đỏ ửng.
Sư tôn Điệp Vận Du là Hoa Diễm Xuân và sư bá Long Vân Sơn liếc mắt trao đổi, bọn họ cũng rất ít khi nhìn thấy Điệp Vận Du đỏ mặt, trong lòng hai người cũng hiểu ra một tia, gật đầu nói:
- Chính là Nghệ Phong đế quân đã giúp Long Thiên ngồi lên ngôi vị hoàng đế!
Thấy Điệp Vận Du gật đầu, Long Vân Sơn lại nghi hoặc hỏi:
- Vì sao hắn lại đánh với Long Thủy?
Điệp Vận Du nghe Long Vân Sơn hỏi, sắc mặt một lần nữa ửng đỏ, thế nhưng vẫn giải thích:
- Sư huynh Long Thủy muốn đánh sinh tử chiến với Nghệ Phong, Nghệ Phong chấp nhận.
Thấy dáng dấp này của Điệp Vận Du, là người từng trải, Long Vân Sơn tự nhiên minh bạch nguyên nhân trong đó, hắn cười khổ một tiếng nói:
- Tâm tư vị sư huynh này của ngươi chưa từng che giấu, ngươi không thử suy nghĩ một chút sao?
Điệp Vận Du đưa mắt nhìn về phía Nghệ Phong, chăm chú lắc đầu, nói:
- Sư bá, ta đối với sư huynh vẫn chỉ có tình huynh muội!
Long Vân Sơn nghe thế, không nhịn được thở dài một hơi. Khi trước, Điệp Vận Du bị mấy lão gia trong Hộ Quốc Tông bức gả cho hoàng đế Trạm Lam, bọn họ không ngăn cản được, hiện tại Hộ Quốc Tông phân liệt, mấy lão gia kia bị đánh đuổi, thậm chí bị chém giết mất hai người, Điệp Vận Du cũng thành người đứng đầu một tông, hoàn toàn có được tự do của mình. Nguyên bản Long Vân Sơn và Hoa Diễm Xuân muốn ghép Điệp Vận Du và Long Thủy thành một đôi, dù sao Long Thủy cũng là người nổi bật nhất trong số các đệ tử, tuy rằng còn kém Điệp Vận Du, nhưng sớm muộn cũng có thể đi vào cấp độ Tôn Cấp, giao tông môn vào tay hai người bọn họ là chuyện không gì tốt bằng.
Đáng tiếc hiện tại xem ra, Tương Vương hữu tình Thần Nữ vô tâm, Điệp Vận Du căn bản không có tâm tư gì với Long Thủy.
- Ngươi rất thích hắn?
Hoa Diễm Xuân nhìn người đệ tử đắc ý, hỏi.
- A!
Điệp Vận Du thật không ngờ sư tôn hỏi trực tiếp như vậy, sắc mặt lập tức đỏ ửng, gật đầu nói:
- Vâng! So với hắn năm đó còn thích hơn!
Hoa Diễm Xuân tự nhiên biết "hắn" trong lời Điệp Vận Du là ai, chính là sư huynh thanh mai trúc mã của Điệp Vận Du.
Nghe được Điệp Vận Du nói vậy, Hoa Diễm Xuân hơi lắc đầu, cười khổ một tiếng, quay qua nói với Long Vân Sơn:
- Sư huynh, chuyện tình cảm không miễn cưỡng được!
Dù sao Long Thủy cũng là đệ tử Long Vân Sơn, Hoa Diễm Xuân cũng sợ trong lòng Long Vân Sơn không vui.
Long Vân Sơn cười ha ha, nói:
- Là do hài tử Long Thủy không có phúc, chỉ cần Vận Du nghĩ được, cứ vậy đi!
Long Vân Sơn cười cười, so với Hoa Diễm Xuân, hắn cũng rất sủng ái Điệp Vận Nhu, ngày trước gả Điệp Vận Du cho hoàng đế Trạm Lam, hắn cũng cố ý phản đối, thế nhưng vẫn không thể ngăn trở.
- Có điều, người Vận Du chọn cũng không thể quá kém, bằng không ta cũng không đồng ý!
Long Vân Sơn nói vui, ánh mắt lại chuyển lên hư không.
Hoa Diễm Xuân thấy Long Vân Sơn nói thế, nàng đồng dạng cũng gật đầu! Tuy rằng ngữ khí Long Vân Sơn nói như vui, thế nhưng Điệp Vận Du và sư tôn cũng hiểu được, trong lời này còn có rất nhiều ý tứ.
Hoa Diễm Xuân đồng dạng cũng nghĩ tới, lấy tư sắc và thiên phú của Điệp Vận Du, nếu là người thực sự quá kém cỏi, sao xứng được với nàng?
Bất quá, khiến Hoa Diễm Xuân hơi an ủi chính là, trên hư không Nghệ Phong đang chiến đấu lực lượng ngang ngửa với Long Thủy, đồng thời nhìn tuổi tác còn nhỏ hơn nhiều so với Long Thủy, điều này khiến Hoa Diễm Xuân gật đầu.
- Vị đế quân làm thay đổi bất ngờ cục diện đế đô xem ra cũng có vài phần thực lực, thảo nào có thể hỗ trợ Long Thiên ngồi lên ngai vàng!
Hoa Diễm Xuân nói.
Nghe được Hoa Diễm Xuân nói, Long Van Sơn cười khổ hai tiếng nói:
- Chỉ có vài phần thực lực sao? Ha ha, năm đó sư muội lên làm tông chủ, vì một lòng tu luyện nên mặc kệ thế sự, chuyện gì đều vứt hết cho ta. Nếu như ngươi đọc trong điển tịch tông môn, sợ rằng sẽ minh bạch Tà Đế có hàm nghĩ gì! Hiện tại thoạt nhìn Long Thủy chiếm được một điểm thượng phong, chỉ sợ cuối cùng vẫn bị thua trong tay hắn. Thế nên câu vừa rồi ta nói chỉ là giỡn, chỉ cần nhìn thân phận Tà Đế của hắn, ta cũng không dám xen ngang chuyện tình uyên ương.
Long Vân Sơn nói khiến Hoa Diễm Xuân hơi ngẩn người, quay đầu nhìn về phía Điệp Vận Du. Từ khi Điệp Vận Du tiếp nhận tông môn, cũng từng đọc qua miêu tả về Tà Đế, tuy rằng cũng biết Tà Đế đại biểu hàm nghĩa phi phàm, thế nhưng vẫn không có lý giải rõ ràng được như Long Vân Sơn, nàng chỉ có thể lắc đầu chờ Long Vân Sơn giải thích.
- Tà Đế đã nhạt dần trong nhận thức của mọi người, cho dù rất nhiều tông môn trong Thánh Tông cũng không biết tới Tà Tông. Thế nên cho dù điển tịch bên trong tông cũng không thể ghi chép đầu đủ, nghĩ tuy Vận Du đã kiểm tra qua cũng không lý giải được bao nhiêu, rất có khả năng trong đó chỉ là thuật lại, thậm chí chỉ là một đoạn cố sự! Kỳ thực trước đây khi ta xem tới những điển tịch này, cũng không hiểu như vậy. Có điều, thẳng đến khi ta ngẫu nhiên gặp được một vị Tà Đế, lúc đó mới khắc sâu được Tà Đế đại biểu cho hàm nghĩa gì.
Long Vân Sơn cười khổ nói.
- Sư huynh biết được những gì?
Hoa Diễm Xuân cũng rất hiếu kỳ, không biết điều gì có thể khiến sư huynh cảm thán như vậy.
- Ha ha! Sư muội hẳn có nghe qua Lâm Lang gia tộc chứ?
Long Vân Sơn nói.
Hoa Diễm Xuân gật đầu, nói:
- Tự nhiên có nghe qua đại quái vật đó, nghe nói gia tộc này truyền thừa từ viễn cổ xuống, tuy rằng hiện tại không được huy hoàng như thời viễn cổ, nhưng cỡ chúng ta vẫn không thể so sánh! Ta nghe nói bọn họ sở hữu vài nhiếp hồn sư có thể luyện chế mị đan thất giai, chỉ cần mị đan không hết, đủ để duy trì gia tộc bọn họ trường tồn không suy. Bạn đang đọc truyện được copy tại
|
/1682
|

