Tám người Phong cốc và Văn Linh cốc dưới lực lượng của hoàng thất, dễ dàng bị giải quyết toàn bộ. Có điều Nghệ Phong cũng không vì vậy mà thả lỏng cảnh giác, nếu bọn họ có thể phái tốp thứ nhất, vẫn vẫn có thể phái thêm tốp thứ hai tới vây giết hắn, đội hình lần sau khẳng định sẽ mạnh hơn nhiều so với lần trước. Quan trọng nhất là, Nghệ Phong đã chiến với người của Văn Linh cốc trong di chỉ chủ điện, tuy nói lần đó hắn đã dịch dung, thế nhưng khó tránh khỏi có người nhận ra khí tức của hắn.
Nghĩ vậy, trong lòng Nghệ Phong cảm giác có chút áp lực. Hiện tại dù Nghệ Phong có đối mặt với Vương cấp đỉnh phong, đánh không lại cũng có thể chạy trốn. Thế nhưng nếu Tôn giả của Văn Linh cốc xuất động, tình cảnh của hắn sẽ cực kỳ nguy hiểm. Dù sao lần trước dùng tới Phệ Châu bức lui Tôn Cấp, đó là vì đối phương không chuẩn bị. Nhưng nếu đối phương có đan dược chống lại Phệ Châu, uy lực Phệ Châu sẽ bị thu hẹp trên diện rộng, tuy nói hiệu quả đan dược có hạn, thế nhưng với một Tôn Cấp mà nói, chỉ cần đan dược có thể chống đỡ một chút thời gian, cũng đủ khiến Nghệ Phong cảm thấy đau đầu rồi.
- Thực lưc a! Đúng là vẫn do thực lực!
Nghệ Phong thở dài một hơi, ngón tay không khỏi mò lên trên nạp linh giới, trong đó có một viên Phệ Châu, nếu như có thể dung hợp, cho dù đối mặt với Tôn Cấp, cũng không đến nỗi không sức phản kháng.
- Ngươi làm sao vậy?
Điệp Vận Du thấy Nghệ Phong khác thường, nghi hoặc hỏi.
Nghệ Phong lắc đầu, nói:
- Không có việc gì! Chỉ có điều sắp phải ra mắt lão trượng mẫu (mẹ vợ), có chút sợ hãi mà thôi.
- Phi!
Điệp Vận Du nghe được Nghệ Phong nói, không nhịn được phi một tiếng coi thường, nét mặt lại hiện một đạo đỏ ửng say lòng người.
- Yên tâm đi, sư tôn rất hòa đồng!
Nghe được Điệp Vận Du nói, Nghệ Phong cười cười. Cho dù đối phương hòa đồng cũng vẫn là trưởng bối Điệp Vận Du, dù là ai khi đối diện với trưởng bối đều có một tia kính nể. Huống chi, Điệp Vận Du đã bị Nghệ Phong lừa đi, ai biết sư tôn nàng sẽ nghĩ thế nào?
Điệp Vận Du thấy dáng dấp Nghệ Phong có chút khiếp đảm, nàng nở nụ cười, rất ít khi thấy người không sợ trời không sợ đất như Nghệ Phong lại lộ ra dáng dấp này, khiến cho Điệp Vận Du không khỏi nhớ tới bộ dáng của mình đi gặp mẫu thân Nghệ Phong, thật ra cũng không có kém gì.
Nghĩ vậy, trên mặt Điệp Vận Du càng ửng đỏ, nhẹ nhàng đưa hai tay áp lên mặt nóng hổi, Điệp Vận Du nói:
- Phía trước chính là tông môn rồi.
Nghệ Phong ngưng mắt nhìn lại, chỉ thấy phía trước tọa lạc một tòa cung điện to lớn đến cực điểm, tòa cung điện này đồ sộ không hề thua kém hoàng cung, đặc biệt tòa điêu khắc nằm giữa trung ương, cao vút tới trong mây, khiến tâm linh người ta chấn động.
- Cư nhiên còn đồ sộ hơn cả hoàng cung!
Nghệ Phong cảm thán một tiếng.
Điệp Vận Du cười nói:
- Tòa điêu khắc tại trung tâm có từ hoàng đế khai quốc Trạm Lam, nghe nói thực lực đạt được Quân giai đỉnh phong, cũng có người nói hắn đã nhập hàng Thánh giai, có điều không một ai chứng thực được, nhưng có thể khẳng định đó là thời kỳ huy hoàng nhất của đế quốc Trạm Lam. Hộ Quốc Tông cũng được hắn dùng thủ đoạn thành lập, rất nhiều võ giả huyết mạch hoàng thất đều gia nhập trong đó. Bất quá theo năm tháng chuyển dời, huyết mạch càng lúc càng nhạt, tuy rằng vẫn trung thành với đế quốc, thế nhưng cũng không còn lực ngưng tụ như ngày trước nữa.
Nghệ Phong gật đầu, có huyết mạch hoàng thất, đồng thời do hoàng đế khai quốc tự mình thành lập, kiến thiết đồ sộ như vậy cũng không đến mức phạm vào kiêng kỵ của hoàng đế đương đại.
- Cho dù không còn lực ngưng tụ như ngày trước, thế nhưng dù sao cũng được tương truyền trung thành với hoàng thất, nàng muốn dẫn họ tự lập tông môn, họ có nguyện ý không?
Nghệ Phong hiếu kỳ hỏi.
Điệp Vận Du cười nói:
- Từ nhiều năm trước, Hộ Quốc Tông đã dần thoát ly khỏi quyền khống chế của hoàng đế. Hoàng đế chỉ có thể lợi dụng thế lực của hoàng thất, còn Hộ Quốc Tông lại dùng đủ loại lý do từ chối, hơn nữa trong tay còn có di vật của Thánh Hoàng khai quốc, thậm chí có thể gây áp lực cho hoàng đế, kỳ thực đã có rất nhiều hoàng đế dị nghị với Hộ Quốc Tông.
Nghệ Phong nghe Điệp Vận Du giải thích, cũng hơi gật đầu, chuyện này cũng rất là bình thường. Khi một người hoặc một tổ chức có thực lực đạt tới trình tự nhất định, bọn họ sẽ không muốn sống dưới quyền người khác, Hộ Quốc Tông đồng dạng cũng như vậy. Dù sao theo Thánh Hoàng ngã xuống, sứ mệnh thủ hộ hoàng gia cũng dần dần phai nhạt, cho tới hiện tại có rất nhiều người thuộc cao tầng Hộ Quốc Tông không còn nhìn hoàng thất, tuy rằng không đến mức phản hoàng thất, thế nhưng đối với mệnh lệnh từ hoàng thất đều bằng mặt nhưng không bằng lòng.
Vị tông chủ Điêp Vận Du ở trước mặt đây càng phát huy điểm này tới tận cùng, hơn nữa còn tính kế tiêu diệt một đời hoàng đế.
- Ha ha! Hộ Quốc Tông giao vào tay nàng, không biết Long Thiên nên mừng hay lo!
Nghệ Phong cười nói
Điệp Vận Du liếc giận nhìn Nghệ Phong, nói:
- Còn may là do ta làm tông chủ, nếu đổi là người khác, không chừng còn đoạt ngôi vị hoàng đế của hắn. Theo lý, hắn nên cảm tạ ta mới đúng!
Nghe Điệp Vận Du nói, Nghệ Phong cười ha ha, nhưng cũng không bài trừ loại khả năng này.
- Có điều, nhìn vào ngươi, sau khi ta tự lập tông môn, sẽ dành tặng lại cung điện này cho hắn. Để hắn một lần nữa tổ kiến một Hộ Quốc Tông, chung quy vẫn tốt hơn so với Hộ Quốc Tông không bị hắn quản lý như hiện tại.
Điệp Vận Du nói.
|
/1682
|

