Thực lực quyết định đãi ngộ, Nghệ Phong luyện chế dược dịch Hồi Khí tán tam giai thành công, cũng chiếm được tán thành của Cát đại thúc và Áo Hỏa huynh đệ. Tình Nhi tuy rằng rất bất mãn với ánh mắt nóng rực của Nghệ Phong, nhưng cũng phải cam chịu để Nghệ Phong gia nhập đoàn thể của nàng. Dù sao, một y sư có thể luyện chế dược tễ tam giai, sẽ có tác dụng rất lớn trong việc đề thăng thực lực của đội ngũ.
Thế nhưng, điều này cũng không có nghĩa Nghệ Phong sẽ chiếm được tôn trọng của bọn họ. Y sư luôn luôn là chức nghiệp tầm thưởng ở đại lục. Trừ phi ngươi đột phá lục giai, trở thành y sư cao cấp, thì đãi ngộ của y sư sẽ có biến hóa nghiêng trời lệch đất.
- Ha ha, Nghệ Phong huynh đệ, làm sao ngươi có thể luyện đến y sư tam giai?
Áo Hỏa ôm vai Nghệ Phong, rất thân thiết nói. Đối với vị thiếu niên nhỏ hơn mình vài tuổi, lại có thể tu luyện đến y sư tam giai, Áo Hỏa ít nhiều có chút kính nể. Tuy rằng y sư là chức nghiệp tầm thường ở đại lục.
- Cũng không có gì, cứ tu luyện là được.
Nghệ Phong nói liều, nhãn thần vẫn nhìn chằm chằm vào bộ ngực tròn trịa, mặc dù rất ngây ngô nhưng lại đầy gợi cảm ở phía trước.
Tình Nhi cau mày bước đi, nàng luôn cảm giác phía sau có một ánh mắt nóng cháy đang thiêu đốt khắp người mình. Nàng có thể khẳng định chính là Nghệ Phong. Thế nhưng, mỗi lần nàng quay đầu lại, đều thấy Nghệ Phong kề vai sát cánh nói chuyện với Áo Hỏa, khí thế ngất trời, hoàn toàn không nhìn về phía nàng.
Nàng đương nhiên không cho rằng bản thân mình sản sinh ảo giác. Mà là cảm thấy tiểu tử này che giấu rất giỏi, lòng thù ghét Nghệ Phong càng tăng thêm. Nàng ghét nhất là bị nam nhân dùng ánh mắt hèn mọn quan sát mình.
Đi được không bao lâu, Cát đại thúc đột nhiên ngừng lại:
- Nhiệm vụ lần này của chúng ta là ma thú tứ giai Thúy Thanh Ma Xà. Lần trước ta và nó đã từng chạm mặt một lần, cho nên biết nó mạnh như thế nào. Nếu các ngươi không muốn đi tiếp, bây giờ còn có thể rời khỏi.
Mặc dù Cát đại thúc có vẻ nói với tất cả mọi người, nhưng nhãn thần lại nhìn thẳng về phía Nghệ Phong, hắn rất yên tâm về ba đội viên trong đội, duy độc có đội viên vừa mới gia nhập này, hắn có chút lo lắng, dù sao nếu khi lâm trận Nghệ Phong bỏ chạy, sẽ phá hủy đại sự của hắn.
Nghệ Phong sờ mũi mình, bất đắc dĩ cười cười: Mình bị người ta xem thường như vậy sao? Lẽ nào nhìn ta yếu ớt và nhát gan thế sao?
Thấy mọi người tập trung nhìn mình, Nghệ Phong ngượng ngùng nói :
- Ta không quen bỏ dở giữa chừng.
Cát đại thúc hài lòng gật đầu, quay sang nói với hai huynh đệ Áo Hỏa :
- Các ngươi chiếu cố Nghệ Phong một chút, hắn là y sư, không có nhiều sức chiến đấu. Tình Nhi và ta cùng đối phó Thúy Thanh Ma Xà.
Nghệ Phong lơ đễnh cười cười, cũng không phản bác. Nhưng trong lòng lại có chút thay đổi suy nghĩ với Tình Nhi, tiểu ny tử này có thể đối kháng với Thúy Thanh Ma Xà sao?
Trên đường đi, Cát đại thúc đã vượt qua rất nhiều ma thú hung tàn, đi thẳng vào trong hạp cốc, hiển nhiên hắn đã rất quen thuộc với hạp cốc Lam Linh này. Điều này làm cho Nghệ Phong vừa cảm thán tìm được đúng người, vừa cảm thấy hiếu kỳ.
Nhìn dáng dấp Cát đại thúc, hiển nhiên là một lão dong binh dày dặn kinh nghiệm, tại sao lại mang theo mấy thanh niên thiếu nữ lăn lộn trong hạp cốc. Hơn nữa, nhìn thân thủ của hắn, nếu như hắn muốn chiêu mộ mọi người, cũng không đến mức chỉ có mấy người như vậy. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

