Mị Ảnh

Chương 894: Hắn đã trở về

/1682


 
Rất nhanh, Nghệ Phong liền bị vây trong một đám người. Nhìn những người vây xung quanh mình, khóe miệng Nghệ Phong nhếch lên tia cười nhạt, dẫn đầu đám người là một gã Tướng cấp, ba gã Sư giai, còn lại đều dưới Sư giai.
- Chỉ dựa vào các ngươi cũng muốn thu thập ta?
Nghệ Phong thiếu chút nữa cười thành tiếng, có thể nói đây là lần bị coi thường lớn nhất của hắn tại đế đô từ trước tới giờ.
- Thu thập ngươi vậy là đủ rồi!
Chưởng quỹ hừ một tiếng, đám tay chân kéo đến rất đông, dẫn đầu là Tướng cấp, tại đế đô cũng coi như nhân vật nhất lưu.
Nghệ Phong không nhịn được cười, chân đạp mạnh về một quầy hàng khác bên cạnh, quầy hàng sụp đổ trong nháy mắt, từng món châu bảo lóa mắt rơi xuống đất lả tả, khiến cho các vị quý tộc phụ nữ tan nát cõi lòng.
Khiêu khích! Trắng trợn khiêu khích.
Loại miệt thị không nhìn ai trong mắt này khiến đám người cửa hàng châu bảo đều giận dữ, không đợi chưởng quỹ phân phó, tên nam tử Tướng cấp đã xông lên đánh một quyền về phía Nghệ Phong, trong suy nghĩ của hắn, một tên thiếu niên da thịt trắng nộn kia chắc chắn sẽ bị đánh lăn ra đất, sau đó sụp đầu cầu xin. Thế nhưng khiến hắn kinh ngạc chính là, ánh mắt đối phương vẫn miệt thị như trước, điều này khiến trong lòng gã Tướng cấp nổi giận, lực đạo trên tay tăng mạnh, quét mạnh về Nghệ Phong.
Binh…
Đúng như dự đoán của mọi người, một tiếng va chạm mạnh lập tức vang lên, thế nhưng không ngờ chính là, không phải thiếu niên kia bị bay đi như họ tưởng tượng, ngược lại chính là cường giả Tướng cấp kia phải hộc máu bay ngược ra ngoài, kéo lê trên mặt đất một đạo vết tích thật dài, vương cả vết máu.
- Không tự lượng sức!
Hừ một tiếng, nhiếp hồn thuật ra khỏi cơ thể Nghệ Phong, hóa thành từng đạo hồn châm bắn nhanh về phía mọi người đang vây quanh hắn.
Những người này đâu nghĩ được công kích của Nghệ Phong sắc bén như vậy, ngay khi còn chưa kịp phản ứng, từng tiếng kêu thảm vang lên liên tiếp tại trên lầu ba. Mấy giây sau, đám tay chân của cửa hàng châu bảo vừa chạy tới, cư nhiên không còn một tên còn đứng nguyên tại chỗ được.
- Những tên vụn vặt này cũng muốn thu thập ta?
Thanh âm nhàn nhạt truyền vào trong tai mọi người, ánh mắt tất cả đang dại ra rốt cục cũng phản ứng qua đây, tất cả đều kinh hãi nhìn Nghệ Phong.
Chưởng quỹ cũng thật không ngờ Nghệ Phong lại khó chơi như vậy, nhìn xuống đám tay chân bị đánh ngã, hắn quát tới Nghệ Phong:
- Thảo nào dám nháo sự tại đây, nguyên lai còn có vài phần bản lĩnh.
- Thì sao? Lẽ nào ngươi còn có thủ đoạn khác?
Nghệ Phong cười cười nhìn chưởng quỹ, lại tiếp tục thưởng thức dây chuyền trong tay.
- Hừ!
Chưởng quỹ hừ một tiếng, quay đầu nhìn về phía Thượng Quan công tử đang bị dọa ngây ngốc:
- Thượng Quan công tử, ngài xem…
- Đánh tàn phế, rồi chặt đứt hai đùi hắn.
Tuy rằng Thượng Quan công tử đang kinh hãi trong lòng, thế nhưng vẫn phản ứng qua đây, hắn đã quen thói tác quái tại đế đô rồi. Mặc dù thiếu niên trước mặt có vài phần bản lĩnh, thế nhưng so sánh với gia tộc Thượng Quan đang như mặt trời ban trưa, cho dù đối phương là rồng, cũng phải ngã tại nơi đây.
Chưởng quỹ nghe được Thượng Quan công tử nói, trên mặt cũng có chút tiếu ý. Có gia tộc Thượng Quan chống đỡ, mặc dù tiểu tử này có vài phần thực lực, nhưng phải sợ hắn sao?
- Khụ! Đáng tiếc rồi, tiểu tử này chọc và công tước Lưu Mộc và gia tộc Thượng Quan, sợ rằng hai đùi sẽ mất!
- Đúng vậy! Đáng tiếc một thiếu niên tài tuấn a. Tuổi trẻ như vậy đã đạt được Tướng cấp, tiền đồ vô lượng. Đáng tiếc thiếu thông minh, quá xung động rồi!

Từng câu nghị luận, đều cực kỳ không xem trọng Nghệ Phong, mọi người đều nhìn Nghệ Phong rồi thở dài một hơi, có chút tiếc hận, lại có chút đồng tình.
Thượng Quan công tử nghe được tiếng nghị luận của mọi người, vẻ đắc ý trên mặt càng đậm, ngạo khí mười phần nhìn Nghệ Phong, nói:
- Tiểu tử, chỉ cần ngươi quỳ xuống khấu đầu vài cái, đồng thời bồi thường toàn bộ châu bảo tổn thất, ta sẽ bỏ qua cho ngươi! Thế nào?
- Ha ha! Ngươi thật ra còn dám mở miệng, tại trong đế đô này, coi như Long Thiên cũng không dám nói với ta như vậy, chỉ bằng gia tộc Thượng Quan các ngươi sao?
- Long Thiên? Long Thiên là ai? Hắn hơn được gia tộc Thượng Quan sao?
Thượng Quan công tử rõ ràng còn không kịp phản ứng, khinh thường nói.
Những lời này khiến nữ nhân xinh đẹp đi theo hắn phải chặn miệng hắn lại, thấp giọng ghé vào lỗ tai hắn nói:
- Công tử, hắn nói là Long Thiên đại đế!
- Long Thiên đại đế?
Thượng Quan công tử hít sâu một ngụm lương khí, nhìn Nghệ Phong rồi cười phá lên:
- Ngươi thật to gan, cư nhiên dám hô thẳng tên bệ hạ.
Nghệ Phong không thèm để ý tên hoàn khố này, quay đầu nói với chưởng quỹ:
- Người của ngươi còn chưa tới?
Chưởng quỹ sửng sốt, hắn sợ Nghệ Phong chạy trốn, hừ một tiếng nói:
- Thế nào? Dám nháo sự, chẳng lẽ còn không dám chờ thêm một hồi?
Nghệ Phong khinh thường nhún vai, nói với đối phương:
- Ngược lại không đến mức đó. Bản thiếu muốn hủy cửa hàng các ngươi, chắc chắn sẽ hủy.
- Ta ngược lại muốn nhìn, ngươi có bản lĩnh gì hủy đi cửa hàng châu bảo của chúng ta!
Chưởng quỹ bị những lời của Nghệ Phong chọc tức, thế nhưng trong cơn giận giữ cũng không dám động thủ với Nghệ Phong, hắn vẫn rất sợ hãi với thủ đoạn Nghệ Phong giải quyết toàn bộ đám tay chân.
Nghệ Phong nhìn châu bảo xung quanh, thầm nghĩ một mình mình muốn đập hết số châu bảo này không biết mất bao lâu. Nghĩ vậy, Nghệ Phong bèn lấy ra một đạn tín hiệu, tùy ý phóng ra ngoài cửa sổ. Đây là tín hiệu truyền tin của Kim Lâu, lúc này vừa hay phát huy công dụng.
Phóng tín hiệu ra bên ngoài cũng không khiến chưởng quỹ và Thượng Quan công tử chú ý, bọn họ đã nghe được tiếng bước chân từ xa chạy lại, nhịn không được lộ ra vẻ mừng rỡ.
Quả nhiên, một đội võ giả chạy lên lầu ba, bao vây xung quanh Nghệ Phong. Bạn đang đọc truyện được lấy tại

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status