Hiện tại cách thời điểm Nghệ Phong thu phục Mị kim báo đã bảy ngày, len lỏi trong vùng núi non rộng lớn lâu như vậy, quần áo Nghệ Phong đã có chút tả tơi.
Chỉ là, bảy ngày gian khổ cũng không phải không có thu hoạch. Nghệ Phong rốt cuộc phát hiện ra tung tích một đầu Mị lục giai thuộc tính phong, điều này đối với Nghệ Phong mà nói, không thể nghi ngờ chính là một niềm vui lớn lao. Nghệ Phong ngồi trốn trên một cây đại thụ, hai mắt đảo xuống đầu phong Mị đang mải mê thôn phệ năng lượng ma tinh ở bên dưới, cũng không dám mạo muội hành động.
Đầu phong Mị trước mặt có thực lực đã đạt được lục giai cao cấp, so với Nghệ Phong thì mạnh hơn nhiều lắm. Cho dù Nghệ Phong là nhiếp hồn sư, đồng thời sở hữu Phệ Châu, cũng không nắm chắc làm gì được đối phương. Huống chi, Mị thuộc tính phong có tốc độ cực nhanh, dù Nghệ Phong có thân pháp Mị Ảnh, nhưng cũng không dám tự tin tốc độ của mình có thể vượt qua, thậm chí chỉ là ngang bằng với đối phương.
Nghệ Phong hoàn toàn thu liễm khí tức trốn trên cây đại thụ, không dám lộ ra một chút tránh cho phong Mị nhận thấy được hắn tồn tại. Một đầu phong Mị lục giai cao cấp đủ sức uy hiếp tới tính mạng của hắn.
Ngón tay không ngừng biến hóa, từng đạo năng lượng màu lam từ đầu ngón tay Nghệ Phong lộ ra, ngưng tụ thành một đóa liên hoa màu lam. Hơn mười đóa liên hoa màu lam tại trên hư không cấu thành một vòng tròn, từng đạo hồn lực cấu thành nhiếp hồn thuật cũng được quán thâu vào trong những đóa liên hoa màu lam này.
Tất cả đều thực hiện trong tĩnh lặng, dưới sự khống chế của Nghệ Phong, nguyên bản liên hoa màu lam và hồn lực đều được ngưng tụ lại một điểm, nhìn qua giống như một điểm màu lam to cỡ viên đạn đang lơ lửng giữa không trung. Ánh mắt Nghệ Phong một lần nữa chuyển xuống phong Mị bên dưới tàng cây.
Hiển nhiên phong Mị cũng cảm giác được cỗ khí tức không tầm thường, nó ngẩng đầu nhìn thoáng qua trên đại thụ. Không phát hiện được chỗ khả nghi, ánh mắt nó liền lộ ra vẻ nghi hoặc, chỉ là lại tiếp tục mải mê hấp thu năng lượng ma tinh. Khỏa ma tinh dưới chân nó là do tiêu hao cực nhiều khí lực mới thu được, nó tự nhiên sẽ không lãng phí.
Nghệ Phong nín thở, thấy phong Mị không phát hiện ra mình, hắn thở phào một hơi thật dài. Nếu như bị phong Mị phát hiện mà nói, hành động lần này sợ rằng sẽ thất bại. Dù sao, tốc độ phong Mị quá nhanh, Nghệ Phong muốn truy đuổi cũng khó theo kịp được.
Nhìn phong Mị bên dưới vẫn đang mải mê hấp thu năng lượng ma tinh. Ngón tay Nghệ Phong hung hăng điều khiển đạn châu cấu thành từ nhiếp hồn thuật, bắn đi trong hư không.
Đạn châu lấy tốc độ cực nhanh cắt qua cành cây rậm rạp, xuất hiện tại trên đầu phong Mị.
Động tĩnh khiến phong Mị một lần nửa ngẩng đầu nhìn lên trên đại thụ. Lập tức nó nhìn về phía đạn châu đang bay nhanh tới, mặt lộ vẻ cảnh giác, cuối cùng bỏ ngay viên ma tinh dưới chân, chạy trốn về phía xa.
Tốc độ phong Mị giống như cuồng phong, trong chớp mắt đã rời xa chỗ vừa đứng, kéo giãn khoảng cách với nhiếp hồn thuật của Nghệ Phong một đoạn xa. Nếu như lấy loại tốc độ này, nhiếp hồn thuật của Nghệ Phong vĩnh viễn không thể công kích tới nó.
Chỉ bất quá Nghệ Phong đã sớm tính được lộ tuyến đối phương chạy trốn. Hắn thi triển nhiếp hồn thuật mạnh mẽ đuổi theo, xẹt qua hư không thành một đạo vết tích, vượt qua khoảng cách ngắn nhất, mạnh mẽ ngăn cản trước người phong Mị. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

