Năng lượng nồng đậm trong mật thất không ngừng đồ vào trong cơ thể Nghệ Phong, năng lượng tập trung dồn lại xung quanh Nghệ Phong, khiến Hỏa Lân ngồi bên cạnh hắn cũng thu được lợi ích, tu luyện càng thêm thuận lợi. Thấy tình huống này, Hỏa Lân không khỏi nhích người, ngồi gần lại phía Nghệ Phong.
Dưới năng lượng nồng đậm, tâm thần hai người cũng triệt để dung nhập vào việc hấp thu năng lượng. Đồng thời, Hỏa Lân cũng đang hấp thu truyền thừa thu được trong di chỉ, hắn có thể cảm ứng được rõ ràng thực lực của mình đang không ngừng đề thăng.
Hai người tu luyện trong mật thất, rất nhanh đã qua một ngày một đêm.
Hỏa Lân chậm rãi mở mắt, cảm thụ được năng lượng dư thừa trong người, trên mặt cũng hiện lên vẻ mừng rỡ, lật bàn tay liền thấy ngay giữa lòng bàn tay lấp lánh hồng quang.
- Đã bước một chân vào ngũ giai rồi, chỉ cần triệt để lĩnh hội năng lượng thuộc tính hỏa là có thể chân chính bước vào ngũ giai.
Hỏa Lân tự thì thào, trong lòng vui vẻ.
Có điều, đây chưa phải là điều khiến Hỏa Lân cao hứng nhất, khiến hắn mừng rỡ chính là truyền thừa thu được trong di chỉ viễn cổ thật tốt, sợ rằng tới tận khi hắn đạt tới Tôn cấp cũng chưa hết tác dụng, có đạo truyền thừa này, tốc độ tu luyện và thực lực đều có thể thu được bước đề cao cực lớn. Lúc này tuy Hỏa Lân chưa đạt được ngũ giai, thế nhưng hắn có đủ tự tin chiến thắng một ngũ giai thông thường.
- Di chỉ viễn cổ quả thực là thứ tốt, nếu có thể phát hiện thêm vài chỗ như vậy thì tốt rồi.
Hỏa Lân lẩm bẩm, chỉ cười một chút rồi thôi, có thể phát hiện một chỗ đã là may mắn quá lớn, nếu còn muốn có thêm mấy chỗ nữa thì thực quá xa vời.
Nghĩ vậy, Hỏa Lân không khỏi đố kị nhìn về phía Nghệ Phong. Chính mình chỉ thu một đạo truyền thừa tại ngụy chủ điện đã đủ giúp bản thân thuận lợi tu luyện tới Tôn cấp. Tiểu tử này lại kiếm được thứ đố trong chủ điện, nghĩ tới giá trị và sự kinh khủng của Phệ Châu, Hỏa Lân bỗng nhiên nghĩ tới thu hoạch của mình so ra không đáng nhắc tới. Mặc dù nếu người khác biết được hắn thu được đạo truyền thừa này cũng sẽ đố kị muốn chết.
Hỏa Lân đứng tại bên cạnh chờ Nghệ Phong thức tỉnh, thế nhưng chờ qua hai canh giờ lại phát hiện Nghệ Phong vẫn như trước không hề có một chút dấu hiệu tỉnh lại. Hai mắt khép hờ, khóe miệng nhếch lên một tia tà mị, vẫn điên cuồng thôn phệ năng lượng từ bốn phía xung quanh như trước, phảng phất như thân thể Nghệ Phong là một cái động không đáy, có thể hấp thu năng lượng vô tận. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

