Mị Ảnh

Chương 873: Hỏa Cốc nguy cơ

/1682


 
Hỏa Lân nghe được Nghệ Phong hỏi, hắc cười cười hai tiếng, ngữ khí đầy vẻ khoa khoang:
- Không cẩn thận phát hiện ra một cái ngụy chủ điện, chiếm được một tia truyền thừa của cường giả viễn cổ. Thế nên…
Nghe được Hỏa Lân nói, Nghệ Phong ngạc nhiên nhìn lại, nghĩ không ra tên thiếu nhân phẩm này cư nhiên có vận khí tốt như vậy.
- Nhờ vào tia truyền thừa của cường giả viễn cổ, ta tấn cấp một bậc. Hơn nữa, có truyền thừa của cường giả viễn cổ, đối với tu luyện của ta sau này cũng có lợi thật lớn.
Hỏa Lân mỉm cười nhìn Nghệ Phong, lần này tiến vào di chỉ có thu hoạch không tồi, đủ khiến bất luận kẻ nào cũng phải đối kị.
- Ách!
Nghệ Phong gật đầu, nhưng cũng không quá để trong lòng, ngày trước hắn được truyền thừa Tà Đế, so với truyền thừa viễn cổ mạnh hơn nhiều lắm. Nghệ Phong không khỏi hoài niệm tới khỏa xá lợi của Tà Đế, nếu như có được mấy lần truyền thừa, thực lực của hắn có thể tăng vọt rồi.
Có điều đây cũng chỉ là tưởng tượng mà thôi. Lão đầu tử rất chú ý tới căn cơ, tuyệt đối sẽ không cho phép hắn sử dụng biện pháp mau lẹ. Cho tới nay, lão đầu tử đều buộc hắn phải đi bước một, tự mình tu luyện.
Hỏa Lân thấy Nghệ Phong cũng không lộ ra vẻ đố kị như hắn tưởng, hắn cảm giác có chút nghẹn khuất. Theo lý thuyết, Nghệ Phong hẳn phải tỏ vẻ đố kị mới đứng.
- Ta gặp được một tia truyền thừa, ngươi lẽ nào không chút ước ao sao?
Hỏa Lân thở phì phì, thật vất vả mới tìm được một điểm cảm giác ưu việt trước đối phương, thế nhưng người ta căn bản không hề quan tâm.
Nghệ Phong nhún vai, nói thuận theo giọng Hỏa Lân:
- Ta vô cùng ước ao!
Hỏa Lân nhìn biểu tình chẳng thèm để ý của Nghệ Phong, đâu thấy chút tia ước ao nào? Hắn cũng cảm thấy không còn thú vị nữa, phiền muộn nhìn Nghệ Phong, nói:
- Được rồi, vì sao một đám cường giả Văn Linh cốc vây công ngươi? Còn có, tiểu tử ngươi từ khi nào biến thành lợi hại vậy, cường giả ngũ giai cũng chết dưới một chiêu của ngươi?
Nghệ Phong hắc hắc cười hai tiếng, nói:
- Không cẩn thận xông vào chủ điện, thế nên bị bọn họ vây công.
- A!
Hỏa Lân vô thức kêu lên một tiếng, nhưng lập tức lại phản ứng qua, kinh hô lên, rồi trừng mắt không dám tin tưởng nhìn Nghệ Phong, nói:
- Ngươi xông vào chủ điện?
- Nếu không ngươi cho vì cái gì lại khiến bọn họ truy sát ta?
Nghệ Phong nhún nhún vai, tùy ý nói.
Hỏa Lân dại người nhìn Nghệ phong, khóe miệng lộ ra tia cười khổ, thảo nào đối phương chẳng hề biểu hiện hứng thú với chuyện hắn tìm được ngụy chủ điện, nguyên lai đối phương đã đi vào chủ điện rồi. Tuy rằng ngụy chủ điện cũng có danh xưng chủ điện, thế nhưng bảo vật được cất ở bên trong lại khác một trời một vực.
- Ngươi tìm thấy thứ gì trong chủ điện?
Hỏa Lân hiếu kỳ hỏi.
- Ngươi muốn xem?
Nghệ Phong cổ quái nhìn Hỏa Lân, khóe miệng đầy tà mị.
Hỏa Lân thấy biểu hiện của Nghệ Phong như vậy, hắn không khỏi lạnh run, vội xua tay nói:
- Không cần không cần, ngươi chỉ cần nói cho ta thứ gì là được.
- Là thứ có thể khiến Vương cấp không chịu nổi một kích, khiến Tôn cấp phải tránh xa.
Nghệ Phong tự nhiên sẽ không nói ra thần khí Tru Tiên Kiếm, chỉ nói cho Hỏa Lân biết Phệ Châu. Tuy rằng Phệ Châu cũng là chí bảo, thế nhưng với võ giả như Hỏa Lân mà nói, loại chí bảo này không có một nửa điểm tác dụng với hắn.
- Đó là thứ gì?
Hỏa Lân nghi hoặc hỏi, không biết là bảo vật gì lại cường hãn như vậy.
- Phệ Châu!
Nghẹ Phong nhìn Hỏa Lân rồi nói, cũng không biết Hỏa Lân đã nghe qua tới chưa.
- Phệ Châu? Ngươi nói đặt trong chủ điện chính là Phệ Châu, thứ có khả năng thôn phệ tất cả năng lượng? Là chí bảo của nhiếp hồn sư?
Hỏa Lân kinh hô thành tiếng, hắn đã nghe qua Phệ Châu từ một vị tiền bối trong sư môn, khi vị tiền bối sư môn này nhắc tới Phệ Châu, biểu hiện cũng đầy khát vọng. Chỉ bất quá là một võ giả, dù có được Phệ Châu cũng vô dụng, căn bản không thể sử dụng được nó.
- Bằng không ngươi nghĩ ta dựa vào bản lĩnh gì có thể trốn khỏi vòng vây của một vị Tôn gia và một đám cường giả?
Nghệ Phong cười nói.
Hỏa Lân nhớ tới Nghệ Phong dung một chưởng tiêu diệt một cường giả ngũ giai, hắn gật đầu. Chỉ thật không ngờ là, Nghệ Phong có thể phát hiện được chí bảo như vậy, hơn nữa còn thu phục thành công. Tỷ lệ này cũng quá nhỏ đi.
- Không nên a! Nhân phẩm ngươi kém như vậy, không lý nào còn gặp may mắn hơn cả ta!
Hỏa Lân cười khổ. Hắn cũng không đố kỵ Nghệ phong, dù sao hắn cũng chẳng dùng được Phệ Châu. Thế nhưng hắn lại ước ao dị thường, hắn rất rõ Nghệ Phong là một nhiếp hồn sư, sở hữu Phệ Châu giống như hổ thêm cánh, đương nhiên đây là khi Nghệ Phong dung hợp thành công.
Chung quy nhãn lực của Hỏa Lân không được tốt, lúc trước cũng không nhận ra Nghệ Phong thi triển năng lượng Phệ Châu đối phó với Văn Bân và Phong Khiếu. Nếu như hắn biết trong người Nghệ Phong còn có một viên Phệ Châu, sợ rằng sẽ không chỉ có kinh ngạc.
- Người so với người, thật tức chết! Ta còn tưởng tằng có được truyền thừa viễn cổ cũng đủ may mắn lắm rồi, nghĩ không ra tiểu tử ngươi càng dẫm phải cứt chó.
Hỏa Lân thở phì phì, nói. Nghệ Phong cười ha ha, thầm nghĩ nếu ngươi biết ta còn kiếm được một thanh thần khí, ngươi sẽ thế nào đây?
- Hỏa huynh, cả hai chúng ta đều không dám tiến vào di chỉ, huống chi có vào cũng không tìm được gì. Hiện tại nên rời đi?
Nghệ Phong đề nghị. Hỏa Lân gật đầu, nói với Nghệ Phong:
- Nếu Nghệ Huynh vẫn muốn đi Hỏa cốc, vậy tiểu đệ sẽ dẫn đường, hai ta cùng đi.
- Cầu còn không được!
Nghệ Phong cũng muốn sớm đến Hỏa Linh cốc một chút, thu về vị dược liệu kia, luyện chế đan dược tạm thời áp chế tử khí khuếch tán.
- Vậy đi thôi, có điều đường xá hơi xa, đại khái phải qua mấy truyền tống trận mới có thể đến được Hỏa cốc.
Hỏa Lân nói.
Nghệ Phong tỏ ý hiểu rõ, mặc dù có chút rườm rà, thế nhưng so với tự mình đi vẫn tốt hơn.

Hai người vòng vo qua bốn năm lần truyền tống trận, sớm đã ra khỏi lãnh thổ đế quốc Trạm Lam, tới khi Nghệ Phong không còn rõ được phương hướng, rốt cuộc cũng nghe được một câu khiến hắn vui mừng từ miệng Hỏa Lân.
- Nghệ huynh, đây là truyền tống trận cuối cùng rồi. Truyền tống trận này có thể đưa chúng ta tới vị trí bên ngoài Hỏa cốc năm mươi dặm, Nghệ huynh đi theo ta.
Nói xong, Hỏa Lân lấy ra từ trong nhẫn hai viên ma tinh ngũ giai, cho vào trong truyền tống trận.
Rất nhanh, hai người Nghệ Phong và Hỏa Lân bị một đạo quang mang bao trùm. Quang mang chớp động, Nghệ Phong và Hỏa Lân cũng biến mất tại trong truyền tống trận.
Tại một địa phương xa xôi phía bên kia truyền tống trận, trong một hạp cốc, đồng dạng cũng có một tòa truyền tống trận được đặt đó. Hai bên truyền tống trận có hai nam tử mặc hồng bào đang sốt ruột nhìn về phía truyền tống trận ở bên cạnh, hai tay xoa xao vào nhau, đi tới đi lui phía trước truyền tống trận.
- Lưu tam ca, ngươi nói vì sao mấy người cốc chủ còn chưa trở về. Nếu không kịp trở lại, Hỏa cốc chúng ta nguy rồi.
Một vị thiếu niên trong đó, trên mặt tràn đầy vẻ lo lắng.
- Đừng nóng vội! Cốc chủ khẳng định có việc gấp, thế nên chưa trở về, chúng ta cứ chờ một chút xem.
Nam tử được gọi bằng Lưu tam ca an ủi đối phương. Bất quá, trong mắt hắn cũng không giấu được vẻ sốt ruột.
Hỏa thành đã bị người ta bao vây, nếu như Cốc chủ không trở lại, những người đang tử thủ bên trong căn bản không chống lại được đối phương.
Ngay khi hai người đang sốt ruột trong lòng, hư không bỗng nhiên vặn vẹo. Hai người nhìn thấy liền mừng rỡ, mạnh mẽ bay nhanh tới.
- Cốc chủ! Ngươi rốt cục đã trở về?
Nghệ Phong vừa xuất hiện, chợt nghe một tiếng la lên hưng phấn. Hắn không khỏi sửng sốt, nhìn về phía hai nam tử có tuổi tác cao hơn hắn một chút, trên mặt mang theo một tia cười cổ quái.
- Từ khi nào? Nhân phẩm ta tốt đến tình trạng này. Mới ra khỏi truyền tống trận, đã có người hưng phấn nghênh tiếp.
Nghệ Phong tự sướng trong lòng.
Bên phía hai vị nam tử, nhìn người vừa mới xuất hiện cũng không phải cốc chủ bọn họ đang chờ, không khỏi hơi nhíu màu. Được truyền tống tới đây, cơ bản đều là người Hỏa cốc, thế nhưng nam tử trước mắt này, bọn họ chưa thấy qua bao giờ.
Có điều, rất nhanh bọn họ liền hiểu ra, trên mặt đồng dạng lộ ra tia mừng rỡ, ở ngay phía sau Nghệ Phong, Hỏa Lân đã xuất hiện.
- Hỏa Lân thiếu gia! Người đã trở về!
Hai người mừng rỡ hô lên.
Hỏa Lân vừa ra khỏi truyền tống trận, nghe được hai người hô lên, cúi đầu nhìn xuống phía dưới, thấy được hai người, hắn đồng dạng cũng vui vẻ hô lên:
- Tam ca, vì sao ngươi ở chỗ này?
Nói xong, thân ảnh Hỏa Lân rơi thẳng xuống trước mặt đối phương. Nghệ Phong thấy không phải hai người này tới đón tiếp mình, hơi nhún vai, thân ảnh cũng rơi xuống bên người Hỏa Lân. Thầm nghĩ, sau này tại truyền tống trận của Tội Ác chi thành, nhất định phải an bài hai tên thủ vệ, khi thấy mình trở về sẽ hô to:
- Thành chủ, người rốt cuộc đã trở về. Ta nhớ người muốn chết!
Nghệ Phong nghĩ chuyện này chắc chắn phải làm, dù thế nào cũng không thể thua kém loại đãi ngộ này của Hỏa Lân được.
Hai người Lưu tam ca nghe được Hỏa Lân hỏi, sắc mặt cả hai đang mừng rỡ lập tức biến mất không còn một mảnh, thay vào đó là một bộ lo lắng.
- Làm sao vậy?
Hỏa Lân cau mày, hắn có dự cảm không tốt.
Lưu tam ca cười khổ, nói:
- Mấy ngày trước vì có việc gấp, cốc chủ dẫn theo Tôn giả trưởng lão và đông đảo cường giả rời khỏi Hỏa thành. Không biết vì sao người Quỷ Quật động có được tin tức này. Thiếu gia, người cũng biết Quỷ Quật động và Hỏa cốc chúng ta luôn luôn đối đầu, tranh thủ lúc mấy người cốc chủ không ở nhà, người của Quỷ Quật động liền nghĩ mượn gió bẻ măng, hiện tại đã vây kín Hỏa thành. Hiện tại Hỏa Diễm thiếu gia đang xuất lĩnh lực lượng trong cố chống lại, còn giao phó chúng ta tới chỗ này chờ cốc chủ, đợi khi cốc chủ xuất hiện tại truyền tống trận, mời người trở về nhanh nhất có thể.
Trong lòng Hỏa Lân cũng lo quýnh lên, lấy thực lực đại ca hắn, cư nhiên còn sốt ruột như vậy, xem ra Hỏa thành xác thực đang lâm nguy.
- Lưu tam ca, ngươi tiếp tục chờ cốc chủ ở chỗ này. Ta đi trước!
Trên mặt Hỏa Lân lộ ra vẻ sốt ruột.
Lưu tam cam gật đầu, nói:
- Hỏa Lân thiếu gia mau đi đi, lần này Quỷ Quật động hầu như kéo đến toàn bộ lực lượng. Đại thiếu gia cũng đang cật lực mười phần.
Hỏa Lân nghe được Lưu tam ca nói, trong lòng càng căng thẳng, tuy Quỷ Quật động không phải cực mạnh trong ba mươi sáu động, thế nhưng cũng không phải yếu. Cường giả Vương cấp đỉnh phong có hai người, thất giai bát giai cũng có trên ba người. Về phần trên ngũ giai càng nhiều hơn, có tới bảy tám người.
Nếu như mấy người cốc chủ đều có mặt, thật ra không đáng sợ, thế nhưng hai người mạnh nhất trong cốc đều rời đi, còn dẫn theo một chúng cường giả. Hỏa cốc hiện nguy rồi.
- Nghệ Phong huynh…
Hỏa Lân quay về phía Nghệ Phong, chắp tay thi lễ. Tuy Hỏa Lân không nói rõ, thế nhưng Nghệ Phong rất rõ ý tứ của hắn.
Nghệ Phong cười cười, gật đầu nói:
- Nếu Hỏa Lân huynh mời, ta không thể cự tuyệt.
- Cảm tạ!
Hỏa Lân nói lời cảm tạ chân thành. Hắn đã chứng kiến qua thực lực của Nghệ Phong, có thêm Nghệ Phong hỗ trợ, chính là một trợ lực lớn.
Nhận được hứa hẹn, Hỏa Lân cũng không dám dừng lại lâu, thân ảnh phát huy tới mức tận cùng, bay nhanh về phía Hỏa thành.
Nghệ Phong thấy thế, cước bộ hơi di động, cũng hóa thành một đạo tàn ảnh đi theo phía sau Hỏa Lân, không nhanh không chậm, vẫn duy trì khoảng cách ba thước.
Ban đầu hai người Lưu tam ca thấy Hỏa Lân thiếu gia trịnh trọng nhờ cậy một thiếu niên, cả hai còn có chút kinh ngạc. Thế nhưng thấy Nghệ Phong nhàn nhã đi phía sau Hỏa Lân, cả hai không nhịn được lộ ra vẻ chấn động.
Bọn họ vốn tưởng thiếu gia của mình đã là kỳ tài, thế nhưng nhìn qua vị thiếu niên kia dường như càng tốt hơn nữa.

Hỏa thành là tòa thành thị đại diện cho Hỏa cốc. Những thế lực giống như Hỏa cốc, đều tự sở hữu cho mình một tòa thành trì, hơn nữa không có quốc gia nào dám lớn mật không công nhận tính độc lập của những thành trì và cương vực này. Bạn đang đọc truyện được copy tại

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status