Mị Ảnh

Chương 869: Trò chơi bắt đầu

/1682


 
Thấy đối phương dám truy đuổi theo, khóe miệng Nghệ Phong nhếch lên một tia cười nhạt, với quyết định lớn mật của đối phương, hắn cực kỳ bội phục.
- Lão già này! Có bản lĩnh cứ đuổi qua đây.
Nghệ Phong tiếp tục cho một xấp dầy đan dược vào trong miệng, thân ảnh tiếp tục bay nhanh về phía Phệ Châu. Thoáng chốc chỉ còn cách Phệ Châu mười lăm thước.
Lão giả kia cư nhiên còn vọng tưởng chống lại lực thôn phệ, tiếp tục đuổi theo hướng Nghệ phong, lực thôn phệ cường hãn khiến lão cảm nhận rõ ràng đấu khí trong cơ thể đang xói mòn nhanh kinh người, miệng hơi mấp máy, không rõ vì sao một gã Vương cấp lại có thể dễ dàng lại gần Phệ Châu hơn cả một vị Tôn cấp như lão.
Thâm chí là Nghệ Phong, hắn cũng có thể thấy được từng đạo năng lượng màu xám đang từ trên người lão giả bị hút ra ngoài, tốc độ nhanh kinh khủng. Còn lão giả lúc này, khoảng cách tới Nghệ Phong bất quá chỉ không đến mười thước.
Nghệ Phong cười hắc hắc hai tiếng, hắn nỗ lực khống chế Phệ Châu tập trung năng lượng trong khí hải, đồng dạng thức hải cũng hỗ trợ trong việc tập trung này, thế nên mặc dù kinh mạch Nghệ Phong không thể dự trữ một tia đấu khí, thế nhưng năng lượng bên trong khí hải cũng không bị hút ra bao nhiêu.
Tình huống như vậy khiến lá gan Nghệ Phong cũng lớn hơn một chút, tiếp tục tiếp cận Phệ Châu, đương nhiên Nghệ Phong cũng không quên khích tướng đối phương:
- Lão già kia, tiếp tục a!
Tiếng cười thật to đầy kiêu ngạo, Nghệ Phong một lần nữa tới gần Phệ Châu, khoảng cách chỉ còn không đến mười thước. Tới lúc này, cho dù trong cơ thể Nghệ Phong có Phệ Châu cũng bắt đầu không chống đỡ được, đấu khí và hồn lực đang được tập trung cũng bắt đầu đột phá, thoát ra ngoài một tia.
Tình huống như vậy khiến Nghệ Phong có chút giật mình. Thế nhưng hắn cũng không quá lo lắng. Tốc độ xói mòn hiện tại cũng không quá mạnh mẽ, hắn còn có thể kiên trì được một đoạn thời gian dài.
Bên phía lão giả, tuy rằng khoảng cách với Nghệ Phong chỉ có hơn mười thước, thế nhưng năng lượng màu xám bên trong cơ thể hắn đang giống như bị một máy bơm công suất lớn hút ra ngoài.
- Chết tiệt…
Lão giả cảm giác đấu khí trong cơ thể đã giảm xuống quá một nửa, hắn không nhịn được hoảng hốt. Lúc này hắn càng tiến thêm một bước, cỗ lực thôn phệ kia sẽ tăng thêm vài lần, khi lão giả tiến thêm về phía trước được vài thước, Nghệ Phong cũng chỉ còn cách đích một chút, hầu như chỉ cần tiến thêm vài bước nữa, Nghệ Phong có thể với tay tới được.
Lão giả cũng làm như vậy, hóa tay thành trảo, hung hăng chụp về phía Nghệ Phong.
Thế nhưng khi trảo còn kém một bước là tới, sắc mặt lão mạnh mẽ đại biến, thân ảnh hóa thành một cái bóng, bay ngược trở về phía sau, chỉ chốc lát đó đã rời xa Phệ Châu ngoài năm mươi thước.
Lấy ra từ trong nhẫn một khỏa đan dược phát sáng, trong mắt hiện lên vẻ nuối tiếc, thế nhưng vẫn không chút do dự nuốt vào.
Nghệ Phong thấy đối phương như vậy, cười phá lên:
- Ha ha, lão già kia, ngươi không đuổi nữa sao, mạng bản thiếu gia ở ngay đây, ngươi có bản lĩnh cứ tới lấy.
Nghệ Phong nói xong, ưỡn thẳng ngực rất hoành tráng, xoay người về phía đối phương làm mặt quỷ, dáng dấp thách thức, kiêu ngạo tới cực điểm.
Lão giả thấy Nghệ Phong bày mặt quỷ với mình, không khỏi tức giận. Một vị Tôn cấp, cư nhiên bị một gã Vương cấp nho nhỏ trêu tức?
Thế nhưng, cỗ lực thôn phệ kia lại khiến lão phải gắng nhẫn nhịn xuống, vừa rồi mới tới cách Phệ Châu không đến mười thuớ, cỗ lực thôn phệ hầu như khiến đấu khí trong cơ thể lão bị hút đi không còn một mảnh. Phải dùng tới viên đan dược lục giai năm đó ngẫu nhiên thu được, lúc này mới khôi phục lại phân nửa đấu khí. Thế nhưng cho dù đứng tại ngoài năm mươi thước, cỗ lực thôn phệ kia vẫn khiến trái tim lão phải rét lạnh không ngớt.
- Tiểu tử, ta cũng không tin, ngươi có thể đứng mãi ở bên cạnh Phệ Châu như vậy. Tuy rằng không biết ngươi dùng cách nào tới được gần Phệ Châu, thế nhưng ta cũng không tin, ngươi có thể kiên trì được lâu!
Lão giả nói xong, hắn hừ một tiếng, thân ảnh một lần nữa bay ngược về phía sau hơn mười thước. Nếu không thể tới gần Nghệ Phong, lão cũng không lại gần được Phệ Châu. Chỉ cần chờ Nghệ Phong tại ngoài xa là được, dù sao cũng phải có lúc hắn muốn đi ra ngoài.
- Hắc hắc, lão già kia, ngươi đoán sai rồi. Cho dù bản thiếu cũng không thể đứng gần Phệ Châu bao lâu, nhưng có đoạn thời gian này là đủ rồi!
Nghệ Phong hắc hắc cười vài tiếng, ngay trước ánh mắt kinh ngạc và khó hiểu của lão giả, một lần nữa lại gần tới Phệ Châu.
Lão giả khẽ cau mày, hắn thế nào cũng không nghĩ ra, Nghệ Phong vì sao có thể dễ dàng tới gần Phệ Châu như vậy, nếu như nói lực thôn phệ của Phệ Châu không có tác dụng với Nghệ Phong, đánh chết lão cũng không tin. Loại chí bảo thiên địa này, chưa từng nghe nói qua bị miễn tác dụng với một ai. Coi như là thời kỳ viễn cổ, theo truyền thuyết Phệ Châu còn có thể ảnh hưởng tới cả Thần giai.
Thế nhưng, nhìn Nghệ Phong thẳng đường đi tới gần Phệ Châu, lão giả suy nghĩ trăm đường cũng không giải thích được. Cho dù là ai cũng không nghĩ ra, trong cơ thể Nghệ Phong cư nhiên có một viên Phệ Châu giống hệt như vậy.
Lúc này, Nghệ Phong đi tới gần viên Phệ Châu kia, hắn cũng rất cật lực. Mặc dù có Phệ Châu trong cơ thể bảo hộ, thế nhưng lực thôn phệ bên ngoài quá mức cường đại, hắn không còn chống đỡ được, đấu khí trong khí hải đang bị xói mòn thấy rõ.
Loại xói mòn này khiến Nghệ Phong hơi chút nhíu mày, lấy năng lượng và hồn lực trong cơ thẻ hắn, dùng tốc độ xói mòn này, hắn sẽ không kiên trì được qua nửa canh giờ.
Nghĩ vậy, Nghệ Phong lấy ra một bình ngọc trong nhẫn. Đây là viên đan dược lần trước quái lão đầu đã cho hắn khi hắn đi vào thu phục Phệ Châu. Lần đó trước khi thu phục Phệ Châu hắn đã có chuẩn bị đầy đủ, viên đan dược này thật ra không cần dùng tới, trong tình huống này vừa hay có thể lợi dụng được.
Nghĩ vậy, Nghệ Phong lấy đan dược ra khỏi bình ngọc, viên đan dược vừa ra ngoài, một cỗ năng lượng khổng lồ lao thẳng tới hư không, năng lượng cường đại cư nhiên hình thành một cơn lốc. Quanh thân đan dược lưu chuyển quang vựng màu lam, nhìn vào cực kỳ mỹ lệ, mùi thơm của nó càng đủ khiến tất cả những đan dược khác thành không chút hương thơm nào.
- Mị đan! Thất giai?
Nghệ Phong kinh hô thành tiếng, thật không ngờ quái lão đầu xuất thủ hào phóng đến vậy, cư nhiên cho hắn một viên mị đan thất giai. Mị đan thất giai a, tuy rằng có đẳng cấp tương đồng với đan dược thất giai do y sư luyện chế, thế nhưng giá trị lại khác biệt rất lớn.
Muốn luyện chế mị đan thất giai, cần phải có nguyên liệu thất giai, đồng thời thông qua nhiếp hồn sư ít nhất đã ngoài thất giai, đồng thời phải là nhiếp hồn sư có tạo nghệ cực cao, mới có thể chế tạo được.
Điều kiện hà khắc như vậy khiến cho mị đan thất giai cường hãn hơn nhiều so với đan dược thất giai bình thường, hơn nữa mị đan thường thường còn có một loại hiệu quả thần kỳ. Ví như ngoại trừ đề thăng đấu khí, hồn lực bình thường, nó còn có tác dụng giải trừ các loại ảo cảnh.
Nghệ Phong nhìn đan dược tản mát ra năng lượng cường đại trước mặt, hắn cũng không lo lắng kinh mạch mình không thể chịu dựng nổi. Ngày trước khi thực lực còn chưa tới Vương cấp, quái lão đầu đã đưa cho hắn ăn, nói rõ Quái lão đầu không lo lắng khỏa mị đan này chỉnh hắn chết được.
Hiện tại, mặc kệ là nhiếp hồn thuật hay đấu khí của hắn đều đã đạt tới tiêu chuẩn Vương cấp, càng không phải sợ.
Nghệ Phong không chút do dự, nuốt đan dược vào.
Mị đan vừa vào trong miệng Nghệ Phong liền tan ra, hóa thành một dòng nước ấm, dung nhập vào trong kinh mạch và thức hải, một cỗ năng lượng khổng lồ tràn ngập trong kinh mạch, nguyên bản kinh mạch đang trống rỗng cư nhiên không thể dung nạp hết cỗ năng lượng này, nó tiếp tục hướng về khí hải và thức hải, khí hải nguyên bản đã tiêu hao hơn phân nửa, cư nhiên trong chốc lát đã tràn đầy.
Dược lực đầy rẫy sau khi lấp đầy toàn bộ thân thể Nghệ Phong, cư nhiên vẫn còn thặng dư, bắt đầu điên cuồng áp súc trong kinh mạch Nghệ Phong, đạo đạo năng lượng bắt đầu ngưng tụ. Nguyên bản đấu khí đang bị rút đi điên cuồng, dưới dược lực chống đỡ, tuy rằng mức độ tiêu hao kinh khủng, nhưng so với vừa rồi đã tốt hơn rất nhiều.
Có mị đan chống đỡ, Nghệ Phong chỉ trong chốc lát cư nhiên đạt được trạng thái đỉnh phong, cho dù tiêu hao cực lớn trong lúc chạy trốn cũng được bổ sung trở về. Hơn nữa cỗ lực thôn phệ kia, dưới tác dụng của khỏa mị đan, cư nhiên yếu bớt đi rất nhiều.
Dược lực bình thản tăng trưởng trong cơ thể, cũng không hề có một tia khí tức cuồng bạo nào, khiến trong lòng Nghệ Phong không khỏi kính nể quái lão đầu. Khỏa mị đan này, tuyệt đối thích hợp trong việc thu phục Phệ Châu, khó trách ngày trước lão đưa cho hắn sử dụng.
Viên mị đan này, sợ rằng quái lão đầu cũng phải tốn hao rất nhiều tinh lực mới luyện chế ra được. Bạn đang đọc truyện được copy tại

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status