Đi tới trước tầng màng mỏng bảy màu, Nghệ Phong đưa tay về phía tầng màng mỏng bảy màu. Nhưng ngón tay vừa tiếp xúc với tầng màng mỏng, một lực lượng chấn động khổng lồ liền nảy lên ngón tay Nghệ Phong.
Dưới tình huống hoảng hốt, Nghệ Phong vội vàng thi triển năng lượng Phệ Châu cắn nuốt năng lượng chấn lực này. Sau khi năng lượng chấn lực tiêu hao hơn phân nửa, hắn mới cảm giác được tốt hơn một chút, tuy nhiên cảm giác tê dại vẫn truyền đến trên ngón tay.
Tình hình như thế, khiến Nghệ Phong lại không dám dễ dàng đụng vào. Hồn lực dưới sự khống chế của Nhiếp Hồn Thuật, chậm rãi vây quanh tầng màng mỏng. Điều khiến Nghệ Phong kinh ngạc là, hình như tầng màng mỏng không kháng cự như đối với ngón tay Nghệ Phong. Hồn lực nhanh chóng xâm bên trong tầng màng mỏng bảy màu. Ngay khi hồn lực tiến vào trong đó, một tinh thần lực từ trong tầng màng mỏng bảy màu chợt xuất hiện, sau đó bao vây hồn lực của Nghệ Phong. Chỉ một lát sau, nó đã bị tinh thần lực này làm rối lên vỡ sạch.
- Quả nhiên, ta đã biết không phải đơn giản như vậy!
Khóe miệng Nghệ Phong lộ ra vẻ tươi cười. Nếu có thể ngăn cản đấu khí xâm lấn, tất nhiên có thể ngăn cản hồn lực xâm lấn.
- Xem ra, vẫn phải dùng tới sức mạnh!
Lắc đầu, nếu phá tầng màng mỏng bảo vệ bảy màu này, vậy cũng phải xóa đi dấu vết tinh thần do cường giả lưu ở trong đó. Thật giống như lúc lấy bảo vật trong quang cầu. Bằng không cho dù phá được tầng màng mỏng bảy màu. Khó có thể bảo toàn nó sẽ không nảy sinh hành động tự hủy diệt.
Nghĩ vậy, Nghệ Phong khống chế hồn lực lại xâm nhập trong đó. Khác với lần vừa rồi chính là, lần này Nghệ Phong xâm nhập trong đó chính là mấy đóa lam Liên Hoa. Đối phó với dấu vết do cường giả viễn cổ lưu lại, biện pháp tốt nhất chính là sử dụng Phệ Châu. Ở dưới sự trợ giúp của Phệ Châu, uy lực của Nhiếp Hồn Thuật phát huy đến mức lớn nhất. Đối với kẻ nóng vội muốn biết trong đó là bảo vật gì như Nghệ Phong mà nói, tất nhiên sẽ không tốn thời gian với đối phương.
Mấy đóa lam Liên Hoa vừa vào trong hào quang bảy màu, lập tức liền đã bị dấu vết do cường giả viễn cổ lưu lại công kích.
Không thể không thừa nhận, sau khi Nghệ Phong tu luyện Lam Liên Hóa Hồng Quyết, đối với vận dụng Phệ Châu và vận dụng Nhiếp Hồn Thuật đều đạt được một cảnh giới cực cao. Mấy đóa lam Liên Hoa tạo thành một hình tam giác, chặn đợt sóng công kích đầu tiên của dấu vết cường giả viễn cổ.
Đỡ một đợt sóng công kích này, đạo dấu vết tinh thần lại điều động năng lượng tầng màng mỏng, hóa thành từng mũi tên nhọn đánh về phía lam Liên Hoa.
Mấy đóa lam Liên Hoa ở dưới sự khống chế của Nghệ Phong, đã tập trung thành từng đạo năng lượng, đón về phía đối phương. Hai năng lượng, ở trong tầng màng mỏng không ngừng đụng vào nhau. Tầng màng mỏng vì tranh đấu giữa hai bên, càng có vẻ tươi sáng mỹ lệ, giống như ánh sáng ngọc lưu ly lưu chuyển dưới dòng nước.
Trong tầng màng mỏng, giống như hai quân đánh nhau, mỗi bên điều động năng lượng mà đối phương có thể điều động, hóa thành từng đạo công kích, muốn tiêu diệt đối phương sạch sẽ.
Nghệ Phong thấy lâu vẫn chưa thành công, ánh mắt nhất thời cứng lại, ấn kết trong tay thoáng biến ảo. Lam Liên Hoa vốn tạo thành hình tam giác, giống như nở rộ, từng đóa hoa trong đó tách ra, từng cánh hoa tạo thành một cái kéo, hóa thành một đạo ánh sáng cầu vồng, bay như tên bắn về phía dấu vết của cường giả viễn cổ, sau đó hợp lại làm một, ngăn cản dập nát năng lượng trên đường nó đi tới.
Thế tấn công như thế, khiến đối phương cũng huyễn hóa ra một cái roi, roi mang năng lượng tinh khiết, hung hăng đánh về phía đóa hoa biến ảo thành. Hai bên đụng vào nhau. Đạo năng lượng kia tạo thành quang roi, quấn quanh cái kéo. Kéo vốn mở rộng ra, bị nó áp chế kẹp lại, mặc cho Nghệ Phong sử dụng như thế nào cũng không giãy dụa ra được.
Tình hình như thế, khiến Nghệ Phong thoáng nhíu mày, hắn khẽ quát một tiếng:
- Bạo!
Nghệ Phong vừa dứt lời, kéo đang bị áp chế, mạnh mẽ bạo liệt. cái roi kia, bị nổ không còn một mảnh.
- Bản thiếu gia cũng không tin, còn không thu thập được một đạo dấu vết như ngươi. Nguồn truyện:
|
/1682
|

