Trong thân thể nóng bỏng, toàn thân tản ra màu ửng đỏ sáng bóng, mỗi một tấc da giống như ngọc mịn. Tuyết gò ngạo nghễ đứng, dung nhan tuyệt mỹ, đường cong uyển chuyển, làn da non mềm hoàn mỹ, không chút tách rời, mị hoặc khiến người ta không chống đỡ được.
Tâm trí Thủy Nhược Vân bị mê thất, dưới tác dụng của Diễm Phấn, ít cần tới sự chủ động của Nghệ Phong, nàng đã có chút điên cuồng chủ động trước.
Mà ngay khi Nghệ Phong chờ đợi Thủy Nhược Vân áp chế, ánh mắt Thủy Nhược Vân vốn sương mù tràn ngập bỗng nhiên xuất hiện chút dứt khoát, giơ bàn tay lên, hung hăng đánh về phía của gáy của nàng.
Nghệ Phong kinh hãi, vội vàng dùng tay nắm chặt tay Thủy Nhược Vân.
Sự dứt khoát vừa rồi Thủy Nhược Vân vừa, rất nhanh lại bị dục hỏa bao trùm. Chẳng qua, bị Nghệ Phong nhanh chóng nắm chặt tay, dường như còn có một lực lượng hỗ trợ, muốn giãy dụ từ trong tay Nghệ Phong ra, một chưởng đánh ở phía sau gáy nàng.
Nghệ Phong thấy Thủy Nhược Vân lại dứt khoát muốn tự kết liệu, tất nhiên biết lực lượng này đến từ đâu. Sợ là việc này là do Thủy Nhược Vân còn lưu lại chút lý trí.
Tình hình như thế, thật ra lại khiến nhiệt khí của Nghệ Phong biến mất hơn phân nửa.
- Nàng dừng tay, ta giúp nàng xua tan dược lực!
Nghệ Phong hét lớn một tiếng vào tai Thủy Nhược Vân, nhưng lực trên tay Thủy Nhược Vân không hề giảm bớt.
Nghệ Phong cười khổ một tiếng. Lý trí cuối cùng của Thủy Nhược Vân, sợ sẽ là một lòng muốn tìm chết. Đấu khí từ trên người Nghệ Phong ầm ầm vọt ra, ngăn chặn sự điên cuồng của Thủy Nhược Vân.
Hắn nhánh chóng lấy kim châm từ trong nạp Linh giai ra. Chỉ một lát sau, dưới sự huy vũ của Nghệ Phong, kim châm cắm ở trên thân thể trơn bóng của Thủy Nhược Vân. Nghệ Phong bất đắc dĩ cười khổ. Phía dưới là thân thể đầy mị hoặc mà phải làm chuyện như vậy, thật sự là uổng phí tên gọi lãng tử trong hoa của hắn.
- Cô nàng, nếu sau khi bản thiếu gia cứu tỉnh nàng, nếu nàng không lấy thân báo đáp hoặc là ngủ cùng ta và vân vân. Sẽ bị sét đánh a!
Nghệ Phong thì thầm trong miệng, kim châm trong tay không hề chậm lại, nhanh chóng xuất hiện ở mấy khu vực trên người Thủy Nhược Vân.
Nghệ Phong thấy thế, không hề thư giãn, lúc này xua tan dược lực Linh Tán Phấn đã không có tác dụng. Chỉ có thể trực tiếp xua tan dược lực của Diễm Phấn. Loại dược lực của dược vật này, khó bị xua tan nhất. Cho dù Nghệ Phong là Y Sư thất giai cũng tương tự.
Hít một hơi thật sâu, đấu khí của Nghệ Phong chậm rãi vận chuyển tới trên ngón tay, sau đó hung hăng đặt trên da thịt trắng nõn của Thủy Nhược Vân, ngón tay bắt đầu chậm rãi di động trên thân thể kiều diễm của nàng, cảm giác làn da trắng mịn giống như tơ lụa, khiến Nghệ Phong lại có chút xao động.
Nghệ Phong nghĩ thầm, đối mặt với một nữ nhân liêu nhân đến cực điểm như vậy, sợ là không ai không muốn thử. Nam nhân như mình, cố nén nhiệt khí, giống như quân tử giúp nàng xua tan dược lực, quả thật là có một không hai. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

