- Đại Nhi, uống xong một ly này ta sẽ tha thứ cho nàng!
Bỗng nhiên Nghệ Phong cầm lấy một chén rượu trên bàn, nhìn Thi Đại Nhi cười nói. Tuy rằng không đến mức trácg tiểu ma nữ này, nhưng khó có được có cơ hội như vậy. Không trừng trị tiểu ma nữ này một chút, không phải là tác phong của Nghệ Phong.
Thi Đại Nhi nhìn chén rượu trong suốt lắc lư trong tay Nghệ Phong, nhìn khóe miệng Nghệ Phong lộ vẻ tà mị. Trong lòng nàng bắt đầu dâng lên dự cảm không tốt. Nàng hiểu rất rõ về Phong ca ca của nàng. Đừng thấy nàng ở thánh địa bị quàng lấy danh hiệu là tiểu ma nữ, nhưng so với thủ đoạn chỉnh người, hai nàng cũng không phải là đối thủ của Nghệ Phong, Đây là lý do vì sao lúc trước ở trên thánh địa, Thi Đại Nhi dám chỉnh tất cả mọi người, không dám dễ dàng trêu chọc Nghệ Phong.
Nhìn chén rượu trong suốt không nhận ra có chút tình trạng khác lạ nào, nhưng Thi Đại Nhi dám uống không? Chỉ có điều, nhìn vẻ mặt kiên quyết của Nghệ Phong, Thi Đại Nhi bỗng nhiên nở nụ cười:
- Được, có phải uống xong chén rượu này Phong ca ca sẽ tha thứ cho Đại Nhi đúng không?
Nghệ Phong thấy Thi Đại Nhi đồng ý sảng khoái như vậy, hắn cảm thấy cổ quái. Ngay lập tức Nghệ Phong gật đầu mạnh một cái. Hắn cũng không tin, hôm nay nha đầu kia còn có thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay hắn.
Tiếng cười thanh thúy của Thi Đại Nhi vang lên, nàng cầm lấy chén rượu trong tay Nghệ Phong, nhìn Nghệ Phong cười nói:
- Vậy ca ca chờ. Chén rượu này nhất định có người uống hết.
Nghệ Phong chưa kịp phản ứng xem những lời này là có ý gì, chỉ thấy Thi Đại Nhi cầm lấy chén rượu này, đi thẳng đến trước mặt Thủy Nhược Vân. Trong ánh mắt nghi hoặc của mọi người, khuôn mặt Thi Đại Nhi tươi cười hì hì nói:
- Thủy sư tỷ, Đại Nhi mời tỷ uống một chén được không?
Thủy Nhược Vân nhìn Thi Đại Nhi, thoáng nhíu mày.
- Hi hi, chẳng lẽ Đại Nhi sư tỷ còn sợ ta hạ độc sao? Nếu như vậy, Đại Nhi uống một ngụm trước!
Nói xong, Thi Đại Nhi cúi đầu uống chén rượu. Nàng vừa mới nâng cốc chuẩn bị uống, lại bị Thủy Nhược Vân ngắt lời nói:
- Không cần!
Nghe Thủy Nhược Vân nói, trên mặt Thi Đại Nhi lộ ra nụ cười quỷ dị khó có thể phát hiện được, môi thoáng đè ép vào mép chén rượu, sau đó rời ra.
- Hi hi, ta đã biết Thủy sư tỷ sẽ không để Đại Nhi khó xử.
Thủy Nhược Vân liếc mắt nhìn Thi Đại Nhi một cái. Tất nhiên không phải nàng sợ Thi Đại Nhi bị khó xử, có điều rượu của ai nàng có thể từ chối, duy chỉ có chén rượu độc này là không từ chối được.
Thủy Nhược Vân nhận chén rượu trong tay Thi Đại Nhi, sau đó cái miệng nhỏ nhắn đỏ sẫm thoáng chút nhấp vào miệng chén.
- Đừng uống!
Rốt cục Nghệ Phong biết Thi Đại Nhi có ý gì, hắn lập tức phản ứng hô lên. Nhưng dường như Thủy Nhược Vân không nghe thấy Nghệ Phong nói, rượu đã chảy vào qua cái miệng nhỏ nhắn của nàng.
Thấy cảnh tượng như vậy, trán Nghệ Phong liền lấm tấm mồ hôi lạnh, nhìn Thi Đại Nhi đang đắc ý.
- Nàng uống hết rồi?
Nghệ Phong nhìn chén rượu đã cạn trên tay Thủy Nhược Vân, Nghệ Phong thoáng sửng sốt nói.
Thủy Nhược Vân thấy ánh mắt Nghệ Phong ngạc nhiên như thế, đôi mi thanh tú của nàng nhăn lại nói:
- Nghệ Phong sư huynh có vấn đề gì sao?
- Không! Không!
Nghệ Phong vội vàng lắc đầu, hung hăng trừng mắt nhìn Thi Đại Nhi một cái, hắn vội vàng nói.
Thủy Nhược Vân thấy Nghệ Phong như thế, thoáng vận chuyển đấu khí trong cơ thể, phát hiện ở bên trong kinh mạch không có cảm giác nghẽn lại. Nàng vốn cảm thấy nghi ngờ khi thấy Nghệ Phong thất thố hiện tại đã biến mất không còn một mảnh.
Dù sao, thực lực của nàng đã đạt được Vương cấp, độc dược cao cấp, cho dù không điều tra được, cũng tuyệt đối có thể cảm nhận được chút khác thường. Mà độc dược khác thường khiến nàng điều tra không được, Thủy Nhược Vân không tin Thi Đại Nhi có thể có được, đồng thời hạ độc nàng ngay dưới mắt nàng.
- Hi hi, Thủy sư tỷ không hổ danh là tiên tử, quả thực rất độ lượng. Lần này Đại Nhi nhận thua.
Thi Đại Nhi cười hì hì hai tiếng, liền đi về phía bên cạnh Nghệ Phong. Nguồn truyện:
|
/1682
|

