- Nha đầu, đùa hơi quá rồi!
Có tiếng cười khổ bất đắc dĩ truyền đến trong tai mọi người. Khi câu nói thản nhiên này vang lên, đồng thời, hai thanh lợi kiếm đâm về phía đối phương bị hai đóa lam Liên Hoa nho nhỏ bao vây. Đóa lam Liên Hoa này thoạt nhìn có chút yêu dị dắt hai thanh lợi kiếm đâm về phía bên cạnh mái tóc tung bay của hai người, đồng thời thân thể hai người đều mạnh mẽ lao đi sát bên người.
Mọi người nhìn hai người tránh được một kiếm này, một đám thở phào nhẹ nhõm. Mỗi người đêu lau mò hôi lạnh trên trán. Bất kỳ nam nhân nào cũng không muốn nhìn thấy hai mỹ nhân như vậy hương tiêu ngọc tổn hại đi.
Chẳng qua, đối với hai đóa lam Liên Hoa kia, mọi người ngạc nhiên không thôi. Vừa rồi, bọn họ tận mắt nhìn thấy nguy hiểm đáng sợ. Cho dù Văn Bân và Phong Khiếu cũng cứu trợ không kịp. Vậy người phát ra thanh âm kia là ai?
Mọi người quay đầu nhìn về phía hư không, chỉ thấy một bóng người từ trong hư không chậm rãi rơi xuống, sau đó giống như lông ngỗng nhẹ nhàng hạ xuống trong trường giác đấu
Bóng người toàn thân mặc thanh bào, thoáng có vẻ có chút đơn bạc, nhưng lại thon dài cao ngất. Ánh mắt hướng lên di chuyển phía trên. Khóe môi bóng người này nhếch lên một nụ cười tà mị như có như không.
Ánh mắt mọi người tập trung trên mặt Nghệ Phong. Nhìn gương mặt trẻ tuổi kia, một đám thoáng có chút thừ người ra: rốt cuộc thế giới này làm sao vậy? Vì sao từng thiên tài đều xuất hiện ở đây? Người này cư nhiên là một Vương cấp.
Tất nhiên nhân ảnh này là Nghệ Phong, từ khi hai nàng bắt đầu lưỡng bại câu thương, Nghệ Phong không nhịn được ra tay. May mắn là Nhiếp Hồn Thuật của hắn đạt được lục tinh, đồng thời Lam Liên Hóa Hồng Quyết đã có chút thành tựu. Bằng không thật sự không đẩy được lợi kiếm của hai người, chỉ có thể trơ mắt nhìn Thi Đại Nhi hương tiêu ngọc tổn hại ở trước mặt hắn.
- Phong ca ca...
Thi Đại Nhi nhìn người tới, trên mặt nở rộ một nụ cười kiều diễm. Nụ cười này lập tức khiến đầu óc tất cả nam nhân mê đều choáng váng. Đồng thời trong lòng mọi người đều dâng lên một ý tưởng: thì ra đây là Phong ca ca mà nàng vẫn luôn miệng nhắc tới!
Nghệ Phong nhìn tiểu ma nữ nhảy nhót, ánh mắt không khỏi di động đến bờ mông vểnh cao của tiểu ma nữ. Nếu không phải nơi này nhiều người như vậy, hắn thật sự muốn hung hăng chụp tới.
Ánh mắt Nghệ Phong nhìn Thi Đại Nhi, khiến mặt nàng thoáng đỏ lên, tất nhiên nàng biết Nghệ Phong đánh chủ ý gì, nàng ủy khuất nói:
- Nàng không né, vì sao ta phải trốn?
Nghệ Phong nghe Thi Đại Nhi nói, không khỏi cười gượng. Thầm nghĩ sợ là Thủy Nhược Vân cũng có chủ ý tương tự. Đối phương không né, mình cũng cậy mạnh không né. Hai nữ nhân này thực sự quá quật cường. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

