Nghệ Phong lại chậm rãi đi tới bên người Đại trưởng lão, lấy tay xoa xoa mặt ghế dính bụi vì trận đấu vừa rồi, bình thản ngồi xuống, dáng vẻ bất cần đó làm cho ai nhìn thấy cũng sửng sốt.
- Đại trưởng lão, trận mở màn xong rồi, chuẩn bị nghi thức hạ sơn thôi.
Nghệ Phong ung dung nói, cũng không thèm nhìn Lưu Phong trong tay Đại trưởng lão, phảng phất xem Lưu Phong như vật chết vậy.
Đại trưởng lão liếc mắt nhìn Lưu Phong đã bị thương nặng, hừ một tiếng, vung tay kêu hai trưởng lão phụng dưỡng dẫn Lưu Phong đi trị liệu, sau đó hung hăng trừng mắt nhìn Lưu Phong, lúc này mới đi tới trước đài, nhìn xuống dưới nói:
- Ta cũng không nói nhiều, nội dung nghi thức hạ sơn các ngươi đều đã biết. Vị trí thiếu tông chủ có thể thuộc về một người trong số các ngươi.
Nói xong, Đại trưởng lão không nói thêm câu nào nữa. Hắn quay lại ghế ngồi, khiến tứ đại trưởng lão còn lại nhìn hắn sửng sốt: Từ lúc nào, đại ca lại nói ngắn gọn như vậy, trong nghi thức hạ sơn ngày trước, hắn không nói trên một canh giờ tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
Ánh mắt của các đệ tử trong nháy mắt rực cháy. Danh hiệu Thiếu tông chủ là thứ mà tất cả mọi người đều ao ước. Mặc dù rất nhiều người biết rõ mình đến cũng vô dụng, thế nhưng danh hiệu này vẫn khiến bọn họ điên cuồng.
Chỉ là, khi bọn hắn nhìn thấy Lưu Phong đang bên cạnh chữa trị, trong lòng bọn họ bất giác cũng dần dần nguội lạnh, tranh cướp danh hiệu này với Nghệ Phong, chẳng phải là tự tìm đến cái chết sao?
Làm sao bọn họ có thể chịu được một quyền của hắn?
Nghĩ vậy, tất cả đệ tử vốn đang rục rịch lại dần dần bình ổn lại, mọi người đồng loạt đưa mắt nhìn Nghệ Phong đang buồn chán ngồi trên khán đài nghịch móng tay.
Danh hiệu Thiếu tông chủ tuy rằng mê hoặc, thế nhưng sinh mệnh còn đáng quý hơn.
Nghệ Phong đang nghịch móng tay, cảm giác được ánh mắt của mọi người đang chăm chú nhìn mình, hắn không khỏi ngẩng đầu lên nhìn.
- Mặc dù bản thiếu biết mình rất tuấn tú, thế nhưng ta không thích nam nhân nhìn ta.
- Khốn kiếp...
Mọi người giơ ngón giữa về phía Nghệ Phong, trong lòng thầm mắng: lão tử cũng không thích nam nhân.
Đại trưởng lão thấy không có ai lên đài, hắn không khỏi sửng sốt, nhưng lập tức hiểu ra, thì ra tất cả mọi người đều bị trận đấu vừa rồi của Nghệ Phong làm cho chấn động. Chuyện này cũng khó trách, dựa vào tốc độ quỷ mị của tiểu tử này, thực lực Sư Cấp, lại phối hợp với công pháp Nhật giai, trong mười mấy tên đệ tử, còn có ai dám chống lại phong mang.
Nghĩ vậy, năm đại trưởng lão liếc mắt nhìn nhau. Với thân phận đệ tử Thánh địa của Nghệ Phong, bọn họ hoàn toàn không hy vọng Nghệ Phong sẽ cướp đoạt được danh hiệu thiếu tông chủ. Danh hiệu này, ngoại trừ mang đến một chút hư vinh, cũng không có chỗ tốt nào, thậm chí còn có nguy hiểm phủ xuống.
Thế nhưng, ánh mắt kính nể của đám đệ tử khiến Đại trưởng lão cũng cảm thấy vô cùng đau đầu. Hiện tại Nghệ Phong, thật giống như ông vua không ngai.
- Nghệ Phong, ngươi muốn danh hiệu Thiếu tông chủ này sao?
Đại trưởng lão sờ đầu, bất đắc dĩ nhìn Nghệ Phong nói.
- Cái gì?
Nghệ Phong bỗng nhiên đứng dậy, hét lớn:
- Mẹ kiếp, có quỷ mới danh hiệu thiếu tông chủ đó, vừa không phát tiền lương cho ta, vừa không cho ta vui chơi với mỹ nữ, ta cần danh hiệu chó má đó làm gì.
Những lời này khiến sắc mặt của mấy Đại trưởng lão đều đỏ bừng. Cả đám cắn răng, trừng mắt nhìn Nghệ Phong: Khốn kiếp, thứ người khác liều mạng cướp đoạt, đến miệng ngươi lại trở thành rác rưởi.
Thi Đại Nhi đứng dưới đài, bàn tay mềm mại che cái miệng nhỏ nhắn, khanh khách cười không ngừng: Phong ca ca quả nhiên vẫn vô sỉ hỗn đản như trước đây.
Nghệ Phong được Đại trưởng lão nhắc nhở, lúc này mới hiểu được vì sao nhãn thần của mọi người tập trung trên người mình, hắn đành phải mở miệng nói:
- Vị trí Thiếu tông chủ đó, các ngươi cứ lấy đi. Nếu các ngươi mời ta làm tông chủ, ta còn có thể suy nghĩ, chứ danh hiệu rác rưởi thiếu tông chủ này, bản thiếu không có hứng thú.
Câu nói tùy tiện này của Nghệ Phong khiến Đại trưởng lão vô cùng tức giận, sắc mặt tái xanh nhìn Nghệ Phong, bàn tay nắm chặt, thật sự rất muốn dùng một quyền đập chết Nghệ Phong.
Danh hiệu thiếu tông chủ của Thánh địa, thật sự rác rưởi như vậy sao? Cho dù tiểu tử này không biết hắn là truyền nhân của Thánh địa, cũng không thể vũ nhục như vậy. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

