- Một người cuối cùng!
Giọng điệu thản nhiên vang vọng trong hư không, khơi dậy sự chấn động trong những người còn lại. Duy nhất một Tướng cấp cuối cùng đang đứng, nhìn mọi người ngã trên mặt đất không còn chút sinh khí, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác sợ hãi không thể khống chế. Tinh thần căng tới cực hạn, cố gắng tìm kiếm vị trí của Nghệ Phong, muốn né tránh nam tử giống như ma quỷ này.
Ầm!
Nhưng, cho dù hắn tập trung tinh lực đến mức tận cùng, vẫn không ngăn cản được nắm tay của Nghệ Phong. Không biết từ khi nào nắm tay của Nghệ Phong đã tới trước mặt hắn. Khi hắn còn chưa kịp phản ứng, một quyền hung hăng đánh lên yết hầu hắn. Tiếng xương cốt vỡ vụn thanh thúy vang vọng trong hư không. Một võ giả Tướng cấp cuối cùng, trợn trừng hai mắt không dám tin nhìn Nghệ Phong, không cam lòng ngã trên mặt đất. Cho dù đã không còn phát ra một tiếng động nào nhưng ánh mắt mở lớn, vẫn để lộ vẻ sợ hãi cùng cực.
Nghệ Phong giải quyết xong tên dong binh cuối cùng, hắn vỗ vỗ tay. Hắn vốn còn tưởng rằng phải tới một trăm hơi thở. Thật sự không ngờ những người này còn yếu hơn so với trong sự tưởng tượng của hắn. Mặc dù có mấy người này là Tướng cấp, nhưng đều bị loanh quanh trong sơ giai. Ngay cả cơ hội để né tránh cũng không có. Hơn mười hơi thở, một trăm người này đã bị hắn giải quyết xong. Đối với tốc độ của hắn, Nghệ Phong luôn rất tự tin. Công pháp Thiên giai cho dù ở thời kì viễn cổ, cũng là tồn tại hiếm thấy.
Mà đội trưởng thứ hai đang bị ông chủ khách điếm ngăn cản, lúc này đã mở trừng hai mắt. Ánh mắt đầy vẻ không dám tin. Dù thế nào hắn cũng không tin được thiếu niên trước mặt lại cường hãn tới mức này. Thủ hạ của hắn, cho dù đối mặt với Vương cấp cũng có liều mạng. Nhưng ở trước mặt thiếu niên này, lại bị đối phương dễ dàng giải quyết giống như trở bàn tay. Ngay cả đại ca của hắn cũng không có được bản lĩnh như vậy. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

