Sau khi Nghệ Phong nhận được tin tức từ Cát đại thúc, hắn không hề do dự, từ chối đề nghị của Cát đại thúc muốn đi cùng hắn. Ngay lúc đó, một thân ảnh chợt lóe lên, để lại một đạo tàn ảnh ở trong tầm mắt mọi người.
Cát đại thúc nhìn đạo tàn ảnh kia, lo lắng trong lòng cũng đã biến mất hơn phân nửa. Đúng như Nghệ Phong đã nói, dựa vào tốc độ này, nếu hắn muốn chạy trốn, cho dù là Vương cấp ngũ giai, cũng không nhất định ngăn được Nghệ Phong.
Dung nhi vốn thổi phồng với mọi người rằng Nghệ Phong rất lợi hại, khi thấy Nghệ Phong biến mất như vậy, nàng sốt ruột quay đi quay lại, nhìn Cát đại thúc hỏi:
- Đội trưởng, Nghệ Phong ca ca đi đâu vậy?
Cát đại thúc nhìn hòn ngọc quý trong đoàn, hắn mỉm cười nói:
- Hắn đi tới dong binh đoàn Mãnh Hổ.
Một câu nói của Cát đại thúc, khiến Dung nhi sửng sốt, đồng thời trên mặt cũng nở nụ cười đầy tự hào:
- Ta đã nói Nghệ Phong ca ca sẽ không nhìn chúng ta bị khi dễ. Hừ, bảo dong binh đoàn Mãnh Hổ khi dễ chúng ta, chờ Nghệ Phong ca ca đi đánh chết bọn họ.
Cát đại thúc thấy Dung nhi tin tưởng Nghệ Phong như vậy, hắn không kìm nổi cười, thầm nghĩ thiếu nữ mù quáng sùng bái, thật sự sẽ hại chết người. Về điểm này, thật ra Tình Nhi tốt hơn nhiều so với nàng.
Cát đại thúc nhìn Áo Hỏa Áo Thủy nói:
- Hai người các ngươi đi theo ta. Người còn lại tạm thời phân tán trước, đừng ở lại doanh trại.
Mọi người thấy Cát đại thúc như thế, cũng biết Cát đại thúc sợ cái gì. Hắn vẫn sợ dong binh đoàn Mãnh Hổ đến bao vây tấn công bọn họ.
Sau khi mọi người gật đầu, cũng thu thập đồ đạc bắt đầu phân tán rời khỏi đó. Trước không giải quyết được dong binh đoàn Mãnh Hổ, bọn họ cũng không dám ở lại doanh trại quá lâu.
- Sao ngươi không đi?
Cát đại thúc thấy Dung nhi vẫn đứng ở tại chỗ, nghi hoặc hỏi.
- Hi hi, nhất định là Cát đại thúc đi tìm Nghệ Phong ca ca, ta muốn xem nghệ Phong ca ca khiến dong binh đoàn Mãnh Hổ hoa rơi nước chảy thế nào.
Dung nhi cười hì hì nói.
Cát đại thúc nghe Dung nhi nói vậy, không biết phải làm sao cười khổ một tiếng. Hắn búng một cái vào trán Dung nhi, cười mắng:
- Vậy ngươi đi theo chúng ta đi. Ngươi đi theo người khác, ta còn cảm thấy lo lắng!
Trong ánh mắt hưng phấn của Dung nhi, hai huynh đệ Áo Hỏa Áo Thủy cũng bắt đầu dẫn đường ở phía trước. Tốc độ của bọn họ không nhanh bằng Nghệ Phong. Hơn nữa bị Dung nhi làm vướng chân, tốc độ thật ra chậm đến mức đáng thương. Nhớ tới tàn ảnh Nghệ Phong vừa để lại, Cát đại thúc cũng không trông cậy có thể giúp đỡ Nghệ Phong. Chỉ có điều trong lòng lo lắng khiến hắn muốn mau chóng nhận được tin tức của Nghệ Phong.
...
Dong binh đoàn Mãnh Hổ cách hạp cốc cũng không gần. Cho dù lấy tốc độ của Nghệ Phong, cũng tốn một thời gian dài, lúc này mới chạy tới địa điểm của dong binh đoàn Mãnh Hổ.
Nghệ Phong nhìn thành trì to lớn trước mặt. Tuy rằng không bằng Tĩnh Hinh Thành, nhưng ở ranh giới giữa hai đại đế quốc, cũng hiếm có thể có một thành trì như vậy. Cũng bởi vì là chỗ ranh giới của hai đại đế quốc, khu vực này cũng thuộc về địa phương mà cả hai bên đều bỏ mặc. Hơn nữa tới gần một lối vào Lam Linh Sâm Lâm. Thành trì này thật ra đã thành chỗ vui chơi của dong binh đoàn.
Ở trong này, không những chính là nhân vật có thể tiếp cận hai đại đế quốc, càng có thể xâm nhập Lam Linh Sâm Lâm bắt giết ma thú vân vân. Địa lợi khiến nơi này phát triển nhanh chóng. Dong binh đoàn tọa lạc tại nơi này, khác hẳn với dong binh đoàn của Cát đại thúc.
Tuy nhiên, mặc kệ ở chỗ nào, cường giả Vương cấp cũng đều có phân lượng nhất định. Dong binh đoàn Mãnh Hổ có được ba Vương cấp, còn có một người đạt được Vương cấp ngũ giai, tại tòa thành này, thế lực của dong binh đoàn trong thành, cũng có thể đẩy lên vị trí trước năm.
|
/1682
|

