- Mời!
Lục Chỉ nhìn Nghệ Phong, thản nhiên nói. Cho dù là Nghệ Phong giết chóc bảy ngày vẫn không khiến hắn quá mức sợ hãi. Trước đây, hắn cũng đã đánh trăm trận. Sau mỗi trận thắng, đối phương cũng không còn sống. Nhờ vậy, hắn mới có thanh danh như hiện nay.
Nghệ Phong có vài phần thực lực, nhưng bộ dạng còn trẻ như vậy, vẫn khiến Lục Chỉ cảm thấy rất tin tưởng vào bản thân mình.
Mọi người thấy đấu khí trên người Lục Chỉ mơ hồ dâng lên. Trong ánh mắt của đám người bọn họ cũng bốc lên hào quang nóng bỏng. Một đám nhìn không chuyển mắt vào hai người trong sân. Một người là thiếu niên thần bí lôi chủ mới. Một người là lôi chủ có danh tiếng từ lâu. Cho dù đang ở nơi bạo loạn, trường hợp như vậy cũng rất hiếm thấy.
Đối với bọn họ mà nói, giết chóc như vậy càng khiến bọn họ hưng phấn.
- Năm đó Lục Chỉ thích nhất chính là bóp nát yết hầu của người khác. Không biết hôm nay hắn có thể làm được như vậy hay không?
- So về chiến tích, Lục Chỉ mạnh hơn nhiều so với Nghệ Phong. Ít nhất người chết ở trong tay hắn cũng nhiều hơn.
- Nhưng Nghệ Phong cũng không kém, một cường giả bát giai ở dưới tay hắn cũng chỉ trụ được mười chiêu.
- Năm đó Lục Chỉ giết một cửu giai cũng chỉ cần hơn mười chiêu mà thôi. Hơn nữa ta nghe nói gần đây hắn tấn cấp, đột phá cửu giai đỉnh phong đạt tới Vương cấp!
- Vương cấp?
Rốt cục, những lời này khiến người kia hít một hơi thật sâu. Vương cấp ở Khủng Cụ Chi Thành, mạnh hơn so với cường giả Vương cấp bên ngoài không chỉ mấy lần. Bởi vì ở trong này, đều là đưa đầu treo trên mũi đao, tàn nhẫn và kinh nghiệm của cường giả cùng giai trong Tội Ác Chi Thành cũng cao hơn nhiều so với bên ngoài.
Những người vốn có chút niềm tin đối với Nghệ, sau khi nghe nói Lục Chỉ bước vào Vương cấp, niềm tin của bọn họ đối với hắn cũng đã giảm bớt. Tuổi tác của Nghệ Phong không lớn, cho dù hắn là thiên tài hiếm có đột phá tới Vương cấp, nhưng hắn sao có thể là đối thủ của Lục Chỉ khát máu.
- Ta thật sự chờ mong tiếng bạo phát khi yết hầu kia bị bóp nát.
- Thật may, Lục Chỉ chỉ có hứng thú đối với yết hầu. Chậc chậc, thi thể tiểu tử này, vừa chết hẳn còn có chút hơi ấm. Bộ dạng phấn nộn, khiến ta thật sự không nỡ buông tha.
... Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

