Nghệ Phong ở Thúy Lâm Các bảy ngày, không đánh đàn thì là chế thuốc. Đối với tu luyện Lăng Thần Quyết, Nghệ Phong đã không cần tu luyện. Tốc độ tu luyện của Lăng Thần Quyết không còn giống như trước đây, cho dù Nghệ Phong không cố ý tu luyện, nhưng thực lực cũng đề cao cực nhanh. Nghệ Phong mơ hồ chạm đến bình cảnh nhất giai, sợ là không bao lâu nữa có thể đột phá đến nhị giai.
Về phần bình cảnh của Nhiếp hồn sư, Nghệ Phong lại có chút bất đắc dĩ, mặc dù hắn đã nằm ở đỉnh phong nhiếp hồn sư ngũ tinh, thế nhưng vẫn không thể đột phá. Nghệ Phong hỏi Quái lão đầu, thế nhưng lão đầu căn bản không nói cho Nghệ Phong, vẫn chỉ dạy nền tảng nhiếp hồn thuật cho Nghệ Phong như trước.
Nghệ Phong chỉ có thể tự mình đột phá, thế nhưng lần nào cũng thất bại, điều này khiến Nghệ Phong cảm thấy mất lòng tin.
Nghệ Phong ở Thúy Lâm Các buồn chán liền phát động Phượng cầu hoàng, mấy thị nữ nghe nói liền đỏ mặt đỏ tía tai, cũng không dám hầu hạ Nghệ Phong lâu, tất cả đều mơ hồ tránh né Nghệ Phong.
Khi Nghệ Phong tùy ý kích thích cầm huyền, một hương vị quen thuộc dũng mãnh hắn mũi. Trong lòng Nghệ Phong vui vẻ, vừa định quay đầu lại liền phát hiện bị một thân thể ôn hương nhu nhuyễn ôm chặt. Quay đầu nhìn Điệp Vận Du, cảm thụ khí tức của nàng, vừa định mở miệng nói, đột nhiên bị Điệp Vận Du chặn lại.
- Hôn ta!
Nghệ Phong ngẩn ra, chỉ sợ là đối với yêu cầu như vậy, không có nam nhân nào có thể cự tuyệt. Nghệ Phong ôm chặt Điệp Vận Du, khí tức cũng có chút mê loạn.
Hiển nhiên Điệp Vận Du bị áp lực thật lâu, phát ra tình cảm khiến Nghệ Phong có chút không chịu nổi. Nàng có vẻ cực kỳ mơ màng, nhanh chóng kéo Nghệ Phong vào trong sự điên cuồng.
So với trước kia Điệp Vận Du chưa bao giờ điên cuồng đến vậy. Nghệ Phong có thể cảm giác được phía sau lưng hắn khẳng định có vết máu. Khi Điệp Vận Du Điên cuồng lên, giống như muốn như kéo toàn thân Nghệ Phong dung nhập trong cơ thể nàng. Động tác chủ động và bá đạo, khiến Nghệ Phong cực đủ hưởng thụ, đồng thời, lại có chút đau đớn.
Điệp Vận Du điên cuồng, chung quy cũng phải trả giá. Sau khi điên cuồng, nàng gần như không còn chút khí lực, rúc vào trong lòng Nghệ Phong không muốn nhúc nhích. Sau khi điên cuồng, trên mặt vẫn còn ửng độ, mị hoặc mà lại liêu nhân!
Nghệ Phong nhìn nữ nhân đã khơi hỏa trong lòng, chung quy hắn không thể tự kìm chế. Cảm giác như vậy càng mạnh mẽ hơn trước kia. Điệp Vận Du nằm ở đó, Nghệ Phong cũng đã thiếu chút nữa bị đánh mất chính mình.
Nghệ Phong thầm nghĩ may mắn là hắn, nếu là nam nhân khác nói, sợ là thật sự sẽ chết ở trên người Điệp Vận Du.
- Mị thuật của nàng lại tinh tiến?
Nghệ Phong hiểu rất rõ. Điệp Vận Du có thể khiến hắn đã bước vào Vương cấp cũng không chịu nổi, vậy chỉ có một khả năng, mị thuật của Điệp Vận Du lại tinh tiến.
- Ừ! Hẳn là sắp đột phá!
Trên mặt Điệp Vận Du cũng lộ vẻ tươi cười. Sau khi đột phá, nàng sẽ bước vào Tôn giai. Khi đó, nàng nắm Hộ Quốc Tông trong tay, mới không ai dám dị nghị.
Nghệ Phong nhẹ nhàng hôn một chút lên đôi môi mềm mại mọng đỏ của Điệp Vận Du:
- Ta đã có chút không chịu nổi. Nàng cũng không thể chờ ta một chút sao?
- Thối!
Ráng đỏ Điệp Vận Du từ bên tai ra Điệp Vận Du lan rộng ra. Nàng nhớ tới sự điên cuồng vừa rồi cảm giác mặt nóng lợi hại. Nàng cũng thật sự không ngờ được vừa nhìn thấy Nghệ Phong, lại bạo phát lợi hại như thế. Thậm chí Điệp Vận Du nghi ngờ, có phải bởi vì mị thuật của nàng đã đột phá hay không.
- Không thể chống đỡ, vậy về sau thành thật một chút!
Điệp Vận Du không phải tiểu nữ sinh ngây ngô. Tuy rằng sắc mặt nóng lên, nhưng vẫn không cam lòng yếu thế, trắng mắt liếc Nghệ Phong một cái nói.
Nghệ Phong cười ha ha hai tiếng, thấy người trong lòng còn điên cuồng như vậy, tất cả lo lắng trong lòng hắn đều thả xuống.
- Cám ơn ngươi!
Điệp Vận Du ghé vào ngực Nghệ Phong, chậm rãi nói. Nếu không phải Nghệ Phong giết hoàng đế Trạm Lam, khiến áp lực hoàng thất biến mất, nàng sợ là dữ nhiều lành ít.
Nghệ Phong lắc đầu nói:
- Nàng là nữ nhân của ta!
Điệp Vận Du nghe Nghệ Phong nói những lời này, trên mặt nở rộ một nụ cười của tội nhân. Dùng một chút khí lực vừa khôi phục lại, ôm chặt Nghệ Phong.
- Hiện tại nàng có thể an tâm làm nữ nhân của ta hay không?
Bỗng nhiên Nghệ Phong nhìn Điệp Vận Du nói. Không còn hoàng đế Trạm Lam, bọn họ cũng không cần e dè cái gì.
- Vẫn chưa được!
Điệp Vận Du thấy Nghệ Phong cau mày, nàng tiếp tục nói.
- Ngươi biết tất cả lão già có huyết mạch hoàng thất trong của Hộ Quốc Tông trốn đi đâu sao?
Nghệ Phong thoáng nhíu mày nói:
- Nghe nói là phía Nam, và đám người Tôn lão mang đi, hợp cùng với thế lực hoàng thất. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

