Vật nhỏ chuyển động con mắt, rất hồ nghi nhìn Nghệ Phong, giống như nhìn thấu tâm tư của hắn.
Nghệ Phong thầm giật mình: vật nhỏ này không thông minh như vậy chứ, như vậy mà cũng nhìn ra được?
- Xem ra ngươi vẫn thích cuộc sống trong rừng rậm hơn, ta thấy ngươi vẫn nên ở lại, tránh ra ngoài không quen. Chỉ là, sau này năng lượng của Linh, ngươi phải tự nghĩ cách rồi.
Nghệ Phong thở dài nói.
Vật nhỏ nghe thấy câu nói này, hiển nhiên có chút bối rối, nó lắc đầu, trong ánh mắt bích lục tràn đầy dáng vẻ cầu xin, vô cùng thương cảm.
Dáng vẻ này khiến Nghệ Phong thầm trách mình: Khốn khiếp, bản thiếu đi lừa dối một con vật nhỏ còn trẻ, vô tri như vậy, có phải là quá đê tiện không? Mẹ nó, ta lại tự trách mình, không được, trên thế giới này còn có thứ gì có thể khiến ta tự trách bản thân chứ.
Nghệ Phong lắc lắc đầu, vứt bỏ cảm giác khó chịu ra khỏi đầu, trong lòng hạ quyết tâm, nhất định phải lừa được tiểu gia hỏa này vào tay mình. Thế nhưng, ngoài miệng hắn lại nói ra một câu khác:
- Được rồi, tiểu tử kia, ta thừa nhận là ta muốn lừa ngươi. Nhưng ta thực sự muốn hạ sơn. Ngươi cũng không thể hấp thu Linh sẵn có.
Lời vừa ra khỏi miệng, Nghệ Phong bất đắc dĩ mỉm cười: Lâu nay bản thiếu không phải vẫn xem mình là người xấu sao? Từ lúc nào lại trở nên tốt như vậy? Nhưng nhãn thần của tiểu gia hỏa này thật lợi hại, khiến ta phải cảm thấy áy náy. Thâm niên lừa đảo của ta thật mất mặt, tự nhiên lại để thua một tên gia hỏa chưa đủ lông đủ cánh.
- Bản thiếu hiếm khi có được một lần thiện tâm như vậy, cái giá phải trả đương nhiên là sau này không có sát kỹ tán gái, cái giá này thật sự quá lớn.
Nghệ Phong khẽ gõ lên đầu vật nhỏ, cười mắng.
Sau khi nói xong, Nghệ Phong cũng không chuẩn bị lưu lại nơi này. Hắn còn phải nghiên cứu xem ngày mai phải đối phó Lưu Phong như thế nào, nếu như liều mạng quyết đấu, hắn tuyệt đối không phải đối thủ của Lưu Phong. Thế nhưng lại không thể dùng độc thuật, chỉ có thể nghĩ cách khác, thế nhưng, điều khiến Nghệ Phong đau đầu chính là, có thể tìm được cách khác hay không?
Thế nhưng, tay Nghệ Phong còn chưa kịp thu hồi đã vô cùng kinh hãi, chỉ thấy thân thể vật nhỏ xoay tròn, giống như lợi kiếm, lướt qua một đạo quỹ tích tựa hồ không thể nhìn thấy trên hư không, trực tiếp bắn vào miệng Nghệ Phong.
Nghệ Phong kinh hãi há miệng ra, thò tay vào trong miệng nhưng không thể tìm được cái gì. Cảnh tượng bất ngờ này, khiến trong lòng Nghệ Phong dấy lên nỗi khiếp sợ. Bạn đang đọc truyện được copy tại
|
/1682
|

