Mị Ảnh

Chương 739: Quái lão nhân nhận thua

/1682


 
Sau khi Nghệ Phong và hai nàng Thanh Y Thanh Hồng cãi nhau ầm ĩ, động thủ động cước nháo tới mức hai nàng mặt đỏ tai hồng, rốt cục cũng tới Đế Đô! Hai nàng Thanh Y và Thanh Hồng thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng cáo biệt Nghệ Phong rời khỏi.
Khi đã không thấy bóng dáng hai nàng, Nghệ Phong mới vỗ đùi hối hận đến cực điểm nói:
- Ai nha, vì sao ta lại quên kéo các nàng về nhà, ta song phi!
Nhưng Nghệ Phong trống rỗng toàn thân, nói Nghệ Phong hắn tính toán của hắn không dùng được. Nghệ Phong khóc nghiêm mặt đi về phía trong thành Đế Đô. Hắn nhớ kỹ sai lầm lần này trong đầu, thầm nghĩ nhất định phải nhớ kỹ bài học này, phải căn cứ trên nguyên tắc cái nào bỏ qua cũng không buông tha.
Nghệ Phong thoáng kiểm tra thân thể hắn một chút. Trên đường đi trải qua tự mình trị liệu, Nghệ Phong đã gần như trở lại bình thường. Còn có một chút vấn đề, có thời gian tu luyện không bao lâu có thể khỏi hẳn.
- Cuộc sống hạnh phúc của ta đã trở lại!
Nghệ Phong cười to hai câu, khiến vạn người đi qua bên cạnh Nghệ Phong đều dùng ánh mắt cảm thông nhìn về phía Nghệ Phong. Một đám rung đùi đắc ý thở dài nói:
- Khụ, một tiểu hỏa nhìn tốt như vậy, không ngờ lại là một kẻ ngốc!
Nghệ Phong nghe được mấy người này nói thầm với nhau, hắn sửng sốt sau đó tức giận nói:
- Ta không phải kẻ ngốc!
Người đang nhìn Nghệ Phong với ánh mắt thông cảm vội vàng gật đầu nói:
- Hiểu được hiểu được! Ngươi không phải kẻ ngốc! Làm gì có kẻ ngốc nào nói mình là kẻ ngốc chứ?
Nghệ Phong nghe thấy một câu cuối cùng bị người kia hạ thấp giọng nói thầm, hắn gần như muốn bạo pháp. Nhìn một đám người kia vẫn thông cảm nhìn về phía hắn, hắn dở khóc dở cười. Chỉ dành dùng thân ảnh chợt lóe lên rời khỏi chỗ đó.
Nghệ Phong cảm thấy hắn người thông minh tuyệt đỉnh như hắn, lại có thể bị người ta tưởng lầm là kẻ ngốc, đây tuyệt đối là do con mắt của bọn họ bị hỏng rồi.
Tốc độ của Nghệ Phong cực nhanh, những người đó nhìn bóng dáng Nghệ Phong hóa thành một đạo tàn ảnh liền biến mất ở trước mặt bọn họ, một đám khiếp sợ liếc mắt nhìn nhau.
- Thì ra hắn vẫn là một kẻ ngốc thực lực cường hãn!
Nếu Nghệ Phong nghe được những lời này, sợ là dù có sức chống cự cũng có thể bị tức hộc máu bỏ mình.
...
Dọc đường Nghệ Phong bay như tên bắn, giống như một cái bóng, khiến một vài người thấy còn tưởng bọn họ hoa mắt, mới nhìn thấy một bóng chợt lóe lên như vậy.
Nghệ Phong không trực tiếp quay về phủ. Hắn một đường bay như tên bắn về phía học viện Trạm Lam. Nghệ Phong hiểu rất rõ. Nếu lão đầu tử ở Đế Đô chờ hắn, lão đầu tử nhất định ở chỗ của Quái lão nhân.
Nghệ Phong ở học viện Trạm Lam cũng có danh tiếng, cho nên hắn vừa xuất hiện trong học viện, một đám đệ tử cũng liên tiếp liếc mắt nhìn hắn. Trong đó có kính nể, có hâm mộ, đồng thời mang theo chút sợ hãi.
Nghệ Phong đối với những ánh mắt như vậy thấy nhưng không để ý. Từ sau khi hắn bắt đầu ngồi ở vị trí đệ tử đứng đầu thực phong vân, Nghệ Phong đã từng thấy qua vô số đệ tử học viện Trạm Lam có ánh mắt như vậy. Nguồn truyện:

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status