- Bảo trọng!
Nghệ Phong giữ khăn lụa có hai chữ tung bay trên trên người Ngu Phi. Nó tỏa ra mùi thơm đặc biệt. Mùi thơm tươi mát xuất trần giống như người nàng.
Nghệ Phong nhìn hai chữ trên khăn lụa, sắc mặt Nghệ Phong cũng trở nên khó coi hơn. Từ ngày đó, sau khi Nghệ Phong và Ngu Phi lại đột phá, tròn ba ngày Ngu Phi đều ở bên cạnh hắn. Hai người cùng nhau xem mặt trời lặn, mặt trời mọc. Đồng thời hai người còn cùng đàn một khúc nhác. Dường như Ngu Phi đã tiếp nhận Nghệ Phong, ở trong lòng Nghệ Phong hưởng thụ cuộc sống như vậy.
Trong thời gian ba ngày này, thật ra đã khiến Nghệ Phong chân chân chính chính hưởng thụ một cuộc sống giống như ẩn cư. Đồng thời Nghệ Phong có thể thường xuyên nhìn thấy nụ cười nở rộ trên gương mặt Ngu Phi. Thậm chí nàng còn đón ý nói hùa với nhu cầu của Nghệ Phong. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

