Trong đan điền, quả cầu năng lượng Phệ Châu vốn trong suốt càng sáng bóng, Phệ Châu ở trung tâm cầu năng lượng tản ra hào quang màu lam, khiến toàn bộ cầu năng lượng trong suốt đều ánh màu lam. Quả cầu năng lượng cũng không hề lớn hơn, nhưng Nghệ Phong có thể cảm giác được lực lượng dâng trào ở trong đó. Nếu nói trước kia quả cầu năng lượng là mật độ cồn, vậy hiện tại năng lượng cầu chính là mật độ thủy ngân, không thể giải thích.
Nghệ Phong chậm rãi vận chuyển chút đấu khí trong cơ thể. Đấu khí dâng trào trong kinh mạch. Trong khoảng thời gian ngắn, Nghệ Phong chỉ vừa phản ứng, đấu khí khổng lồ đã đánh thẳng vào kinh mạch khiến Nghệ Phong đau đớn không thôi.
Tuy nhiên cảm nhận được đấu khí này lao nhanh. Nghệ Phong cũng như điên. Hắn thật sự không ngờ được dung hợp Phệ Châu lại dễ dàng tấn cấp như vậy. Nghệ Phong mở to mắt, đấu khí thoáng vận chuyển tới phía trên bàn tay, hung hăng vỗ một chưởng về phía không gian. Dưới lực lượng này, không gian lại có khe hở chợt lóe lên.
- Vương Cấp! Tới rồi!
Nghệ Phong thì thào tự nó. Nhìn khe hở trong không gian vừa xuất hiện liền biến mất, trong lòng hắn cũng dâng lên cảm giác tự hào. Tuy rằng năng lượng không có cố ý kích động Phệ Châu, nhưng nhấc tay trong đã có khí tức của Phệ Châu. Chỉ có điều với một chưởng vô cùng đơn giản như vậy, cũng đã có một đòn sức mạnh toàn lực của Vương Cấp.
Nghệ Phong hít một hơi thật sâu, tâm thần lại ổn định đến trong đan điền, nhìn viên Phệ Châu im lặng kia bị lực lượng đấu khí bao vây, khóe miệng Nghệ Phong cũng cong lên. Lúc này trong đan điền của hắn có ba lực lượng đặc biệt. Một là đấu khí ngũ hành đồng tu, một là lực Tà Đế, một là năng lượng Phệ Châu. Ba năng lượng này không chỉ cao hơn so với đấu khí bình thường một bậc. Dựa vào ba năng lượng này, ở trong cùng giai Nghệ Phong tuyệt đối là vô địch.
Tâm thần Nghệ Phong dung nhập khí hải, Nghệ Phong ngạc nhiên phát hiện nguyên hồn lại nhuộm một tầng màu lam. Nghệ Phong không cần suy nghĩ cũng biết là năng lượng Phệ Châu. Nghệ Phong cảm thụ hồn lực trong thức hải dày hơn một chút. Nghệ Phong ngạc nhiên phát hiện hồn lực cũng bay lên hai trình độ. Đạt tới Vương Cấp tam giai!
Nghệ Phong cao hứng, đồng thời cũng không nhịn được vận chuyển nguyên hồn một chút. Nếu đấu khí, hồn lực đều nâng cao, không có lý nào cấp bậc của Nhiếp Hồn Sư không lên chức. Trong lòng Nghệ Phong không nhịn được có chút run rẩy. Nếu có thể đột phá bình cảnh đạt tới Nhiếp Hồn Sư lục tinh. Vậy khả năng chiến đấu của hắn sẽ khủng khiếp đến mức nào?
Nghệ Phong cố gắng ổn định tâm tình, dò xét nguyên hồn một chút. Điều khiến Nghệ Phong bất đắc dĩ cười khổ chính là, tuy rằng Nhiếp Hồn Thuật quả thật có nâng cao. Tuy nhiên lại vướng ở trình độ ngũ tinh đỉnh phong, không đột phá bình cảnh đạt tới lục tinh. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

