- Nghệ Phong!
Khương Vĩ Kiệt nhìn Nghệ Phong, trong mắt có chút nóng bỏng.
Nghệ Phong thấy ánh mắt này của Khương Vĩ Kiệt, toàn thân hắn rùng mình một cái. Nếu Ngu Phi dùng loại ánh mắt này, trong lòng hắn còn có thể rất cao hứng. Nhưng Khương Vĩ Kiệt là một đại nam nhân, ánh mắt này khiến người ta có chút hoảng sợ.
- Cái kia, Khương Vĩ Kiệt, ngươi chậm rãi luyện võ, bản thiếu gia còn có việc đi trước!
Nghệ Phong dùng ánh mắt ra hiệu với Ngu Phi, ý nói Ngu Phi dẫn đường.
- Nếu Phong thiếu gia đã đến đây, cần gì phải đi đâu. Nếu ta nhớ không nhầm, lần trước Phong thiếu gia từng nói, có thể nhận sự khiêu chiêu của ta bất cứ lúc nào!
Ánh mắt Khương Vĩ Kiệt nhìn thẳng vào Nghệ Phong.
- Ách! Cái đó, hôm nay bản thiếu gia chưa ăn no uống đủ, không có khí lực. Lần sau chúng ta hãy so tài!
Đối với võ si trước mặt, Nghệ Phong cũng có chút bất đắc dĩ. Nhưng hắn không cảm thấy hắn có bao nhiêu khí lực để đánh nhau với một quái nhân như vậy.
- Phong thiếu gia muốn ăn cái gì, ta gọi người đưa đến. Sau khi ăn xong, chúng ta lại đánh một trận. Ngươi thấy thế nào?
Khương Vĩ Kiệt nhìn Nghệ Phong hỏi thẳng. Toàn bộ Tĩnh Vân Tông, người có thể đấu được với hắn cũng chỉ có Thủy Nhược Vân. Nhưng Thủy Nhược Vân làm Thiếu tông chủ. Sao có thể tùy ý khiêu chiến được. Nếu hiện tại có người đưa lên cửa, hắn làm sao có thể buông tha?
- Ta kháo... Bản thiếu gia nói thật với ngươi vậy. Hôm nay bản thiếu gia mệt mỏi, không muốn đánh nhau với ngươi.
Nghệ Phong bị đám người kia truy sát lâu như vậy, đã sớm không còn kiên nhẫn đánh nhau.
- Ha hả, không thể tưởng tượng được đường đường Tà Đế cũng là hạng người lật lọng.
Khương Vĩ Kiệt có chút châm chọc nói.
Mặc dù Nghệ Phong biết Khương Vĩ Kiệt thi triển chính là phép khích tướng, nhưng hắn vẫn dừng bước, ánh mắt nhìn về phía Khương Vĩ Kiệt. Nghệ Phong có thể dễ dàng tha thứ người khác nói hắn lật lọng. Nhưng Tà Đế là danh hiệu do các tiền bối của rất nhiều thế hệ trong Tà Tông gây dựng nên. Bất kể thế nào cũng không thể khiến nó bị lu mờ.
Nghệ Phong có chút nghiền ngẫm nhìn Khương Vĩ Kiệt:
- Thực lực của ngươi hiện tại rất mạnh sao?
Khương Vĩ Kiệt trầm giọng nói:
- Cửu giai đỉnh phong!
Nghệ Phong kinh ngạc liếc mắt nhìn Khương Vĩ Kiệt một cái. Không thể tưởng tượng được hắn bất ngờ tấn cấp hai giai. Chẳng qua nếu muốn đột phá bình cảnh tiến vào Vương cấp, sợ là rất gian nan. Dù sao đây là đường ranh giới lớn.
Nghệ Phong mơ hồ có chút hiểu được vì sao Khương Vĩ Kiệt cứ tóm lấy hắn không buông. Đối với võ si như hắn mà nói, đánh nhau mới là cách thức tốt nhất để tấn cấp.
- Ngươi biết có bao nhiêu Vương cấp đã chết ở trong tay ta không?
Nghệ Phong mỉm cười nhìn Khương Vĩ Kiệt nói.
Khương Vĩ Kiệt sửng sốt, nhưng lập tức liền khôi phục lại thái độ bình thường:
- Không biết!
Nghệ Phong nhìn Khương Vĩ Kiệt dựng thẳng ba ngón tay nói:
- Không tính ma thú sánh ngang Vương cấp, Vương cấp chết ở trong tay ta không kém ba người. Trong đó, ba Vương cấp bao vây tấn công, hai người đã bị ta giết chết!
Khương Vĩ Kiệt nghe Nghệ Phong nói, có phần đờ đẫn ở tại chỗ. Hắn yên lặng nhìn Nghệ Phong, trong mắt có khiếp sợ:
- Ngươi đã đến Vương cấp?
Nghệ Phong lắc đầu nói:
- Tướng Cấp bát giai!
Một câu nói đó, khiến Ngu Phi và Khương Vĩ Kiệt hoàn toàn trừng mắt nhìn Nghệ Phong: một Tướng cấp bát giai, có thể dưới sự bao vây tấn công của ba Vương cấp, giết chết hai người?
Nghệ Phong quét mắt nhìn Khương Vĩ Kiệt một cái nói:
- Ngươi còn muốn khiêu chiến với ta hay không?
Khương Vĩ Kiệt bình tĩnh nhìn Nghệ Phong. Hắn cắm trọng kiếm vào sâu xuống mặt đất, chắp tay nhìn Nghệ Phong nói:
- Mời Phong thiếu gia chỉ giáo!
Nghệ Phong mỉm cười, Khương Vĩ Kiệt có biểu hiện như vậy, hắn cũng không bất ngờ. Hắn thản nhiên nói:
- Một chiêu, ta chỉ ra một chiêu. Nếu ngươi có thể tiếp được một chiêu này của ta, về sau ngươi có thể tùy ý khiêu chiến ta. Nếu không thể tiếp được một chiêu này, của ta. Vậy khi không có lòng tin chiến thắng được ta, cũng đừng đến quấy rầy ta. Ngươi thấy thế nào?
Nghệ Phong không muốn tên võ si này cũng không có việc gì cũng đến khiêu chiến hắn. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

