Mị Ảnh

Chương 713: Xuống núi

/1682


 
Nghệ Phong đã quên hắn chém giết được bao nhiêu người. Hắn luôn luôn trao đổi thân phận giữa truy sát và bị truy sát. Theo thời gian trôi qua, những người đó cũng càng ngày càng thông minh. Nghệ Phong muốn chém giết bọn hắn càng ngày càng không dễ dàng.
Đám người trong dãy núi tập hợp thành nhóm tìm Nghệ Phong giống như trải thảm. Cho dù Nghệ Phong cảm giác được, nhưng Nghệ Phong đều đã bắt đầu không ngăn cản được.
Nghệ Phong rất muốn lao ra giết sạch đám người này. Nhưng hắn biết rõ, một khi bị những người này dây dưa, vậy hắn nhất định sẽ bị bao vây.
Đồng dạng, những người tìm kiếm Nghệ Phong, suy nghĩ cực kỳ cẩn thận. Việc săn bắn của Nghệ Phong đã khiến bọn họ thầm run sợ. Bọn họ thật sự không ngờ được đối phương có thể ngay dưới mắt bọn họ, giết chết nhiều người như vậy. Nhớ tới thân pháp giống như quỷ mị kia, trong lòng bọn họ liền dâng lên hàn ý. Bọn họ thật sự không ngờ được, thiếu niên không bao nhiêu tuổi này, lại khiến bọn họ khó giải quyết như thế!
Tuy nhiên, điều này vẫn ngăn không được bọn họ hướng tới bí tịch. Cao thủ như vậy cũng gắt gao bảo vệ nó. Vậy nó nhất định phải cực kỳ trân quý. Chẳng qua bọn họ hợp tác với nhau càng ngày càng chặt. Tiểu ma đầu khủng khiếp như vậy, với thực lực của một mình bọn họ, không ai có niềm tin có thể ngăn cản được.
Sau khi Nghệ Phong giải quyết một đám võ giả Sư giai rời khỏi đoàn thể, thân ảnh Nghệ Phong cũng cấp tốc tiến về phía dưới chân núi. Mặc dù hắn biết đường xuống núi đã bị phong tỏa. Nhưng bên trong dãy núi, sớm hay muộn cũng sẽ bị phát hiện. Hiện tại chỉ có con đường trốn xuống núi có thể đi được. Giết chết nhiều người như vậy, tức giận trong lòng Nghệ Phong cũng thoáng lắng lại một chút.
Chẳng qua nghĩ tới việc lão đầu tử khốn kiếp kia hãm hại, Nghệ Phong không nhịn được cảm thấy lửa giận dâng trào. Thậm chí Nghệ Phong quyết định, lần sau nhìn thấy lão đầu tử, có phải nên dùng Phệ Châu đánh về phía hắn hay không.
Tuy nhiên Nghệ Phong cũng biết điều này cũng chỉ có thể suy nghĩ. Với sự biến thái của lão gia hỏa kia, cho dù dùng Phệ Châu đối phó với hắn, sợ là còn chưa động tới người hắn đã không thấy hình bóng của hắn nữa. Nghệ Phong cũng không cho rằng, lão nhân kia tử không học được thân pháp Mị Ảnh.
Nghệ Phong chạy xuống núi, nhìn thấy năm người đang đứng đầy cảnh giác. Hắn không nhịn được líu lưỡi không nói nên lời. Một Vương cấp và bốn Tướng cấp cao giai, những người này thật sự đúng là nể mắt hắn.
Nghệ Phong nào biết được, việc hắn giết chóc như vậy đã khiến những người này bị dọa mất mật. Mỗi lần hắn chém đều giết một người. Đến lúc này tạm thời tạo thành liên minh chia ra nâng cao theo thực lực của hắn. Đến bây giờ, đối phương đã đưa thực lực của hắn tăng lên tới Vương Cấp ngũ giai.
Nếu Nghệ Phong biết thực lực của hắn lúc này từ Tướng cấp bát giai, mạnh mẽ tăng lên tới Vương cấp ngũ giai, sợ là sẽ cười như điên mất. Thì ra thực lực có thể nâng cao dễ dàng như vậy.
Nghệ Phong nhìn năm người trước mặt, có chút đau đầu. Hắn còn không để năm người này vào mắt. Vấn đề là nếu muốn giải quyết năm người này trong một thời gian ngắn là chuyện rất phiền phức. Nếu trong thời gian ngắn không giải quyết được, nhất định sẽ kinh động tới những người khác. Đến khi đó hắn sẽ bị vây khốn.
Nghệ Phong không biết rốt cuộc trong dãy núi này có bao nhiêu cường giả tiến đến tầm bảo vật, nhưng Nghệ Phong hiểu rất rõ, chỉ cần bị đám người đó vây khốn, vậy tính mạng của hắn thực sự không xong rồi.
Phệ Châu còn chưa thu phục được, thật ra có thể lợi dụng một phen. Chẳng qua thứ này còn chưa dung hợp với hắn, hắn không dám tùy ý lấy ra. Huống chi thứ này được đặt trên Hồn Ấn Đỉnh. Thứ đó đối với Nhiếp Hồn Sư mà nói, sức mê hoặc cũng không thể kém hơn so Phệ Châu là mấy.
Nghệ Phong hít một hơi thật sâu, nhìn năm người trước mặt. Hắn nhặt một hòn đá trên mặt đất, bắn về về phía phía xa.
Sàn sạt...
Trong nháy mắt, động tĩnh này đã kinh động cả năm người. Lão đại trong năm người nói với một người trong đó:
- Tiểu Ngũ. Ngươi đi xem xem có chuyện gì?
- Dạ!
Tiểu Ngũ lên tiếng, bay nhanh về phía hướng đó.
Tiểu Ngũ đi rồi, lão đại cũng tùy tiện mắng:
- Cũng không biết tiểu ma đầu kia có bị vây giết hay không. Chết tiệt, cũng không biết đó là bí tịch gì.
- Lão đại, động tĩnh vừa rồi sẽ không phải do hắn gây ra chứ? Vậy Tiểu Ngũ không phải rất nguy hiểm sao?
Lão đại trừng mắt nhìn người mở miệng nói:
- Tiểu Ngũ cũng có thực lực Tướng cấp ngũ giai, người nọ cường đại hơn nữa cũng không có khả năng trong nháy mắt giải quyết được Tiểu Ngũ. Hơn nữa với khoảng cách như vậy hắn không thể giải quyết Tiểu Ngũ trong nháy mắt. Chúng ta sợ cái gì chứ?
- Lão đại anh minh! Tuy nhiên tiểu tử kia cũng thật sự quá mạnh. Nghe nói hắn đã giết chết mấy trăm người. Cũng không biết điều này có phải là thật hay không nữa!
- Ừ, ít nhất hắn phải có thực lực Vương Cấp ngũ giai. Nếu một mình đối kháng, những người trong toàn dãy núi có thể đối kháng với hắn cũng chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay. Chúng ta không phải là đối thủ của hắn. Tuy nhiên nếu hắn muốn đi qua nơi này, thật sự không có khả năng. Chúng ta chỉ cần giữ chân hắn được một khắc, đến lúc đó hắn cũng chỉ có thể chờ chết. Nguồn truyện:

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status