Ái Nhĩ Lan cũng sững sờ đứng tại chỗ, hắn sờ lỗ tai mình, không biết có phải mình nghe nhầm hay không? Một tên phế nhân lại dám tiếp thu quyết đấu tạp mạc thức của hắn?
Thế nhưng, Nghệ Phong vẫn mỉm cười, nhãn thần tự tin khiến hắn càng căm tức. Một tên phế nhân thì có vốn liếng gì để tự tin, ngươi đã dám tiếp thu, vậy ngươi cứ chờ bị đánh đi.
- Phong ca ca!
Thi Đại Nhi thấy Nghệ Phong tiến lên vài bước chuẩn bị động thủ, nàng vội vàng gọi.
Nghệ Phong mỉm cười, đưa tay nhéo mặt Thi Đại Nhi:
- Ha ha, yên tâm đi.
- Nhưng...
Thi Đại Nhi thật sự lo lắng, kéo tay Nghệ Phong, trong mắt đầy vẻ khẩn trương. Mặc dù ở Thánh địa, Ái Nhĩ Lan là kẻ có thực lực không mạnh, chỉ có Nhân Cấp tam giai. Thế nhưng, hắn cũng không phải người Nghệ Phong có thể ứng phó.
- Yên tâm đi! Ha ha, lẽ nào ta phải giữ mãi biệt danh tên phế nhân bất tài. Hôm nay, ta muốn để toàn bộ Thánh địa biết, Nghệ Phong này vẫn là Nghệ Phong trước kia.
Trong mắt Nghệ Phong chợt lóe hàn quang, trong lòng đám người Ái Nhĩ Lan bất giác có chút run rẩy.
- Phong ca ca, với tính cách của ca ca, người khác có chửi vài câu ca ca cũng sẽ không ghi hận như vậy, lẽ nào ca ca thực sự để tâm đến biệt danh phế nhân như vậy sao?
Đôi mắt xinh đẹp của Thi Đại Nhi nhìn chằm chằm vào Nghệ Phong.
- Nàng không hiểu đâu!
Nghệ Phong nhẹ nhàng nói.
- Lại là nàng ta, đúng không?
Thi Đại Nhi bĩu môi, trong mắt tràn đầy vẻ bất mãn:
- Nàng ta thực sự đáng để ca ca làm như vậy sao? Từ trước đến nay, ca ca chưa bao giờ vì Đại Nhi mà làm những chuyện như vậy.
- Ha ha. Cái đó... Không phải vì không có cơ hội sao? Kỳ thực ta nguyện ý làm cho Đại Nhi của ta bất cứ chuyện gì.
Nghệ Phong ngượng ngùng cười nói. Tiểu ma nữ này hình như rất thích ra vẻ ghen tuông.
- Được, vậy ta sẽ chờ Phong ca ca làm cho ta bất cứ chuyện gì.
Thi Đại Nhi đột nhiên cười hắc hắc không ngừng.
Trong lòng Nghệ Phong bỗng nhiên dâng lên dự cảm không tốt, nhưng lời nói đã ra khỏi miệng, đành phải bất đắc dĩ gật đầu.
Hiển nhiên, hai người thân thiết như vậy càng khiến Ái Nhĩ Lan giận dữ, trong mắt hắn tràn đầy hỏa quang đố kị nhìn Nghệ Phong nói:
- Phế vật, ngươi còn đánh nữa hay thôi?
- Hôm nay, ta muốn tất cả mọi người của Thánh địa biết rằng. Các ngươi vẫn chỉ là con kiến hôi dưới chân ta mà thôi.
Nghệ Phong bình thản đưa mắt nhìn xung quanh.
Kiêu ngạo!
Đây là từ đầu tiên toát ra trong lòng mọi người, sau đó tất cả lại lộ ra nhãn thần khinh thường. Một tên phế nhân bị phế bỏ kinh mạch, có lý do gì để nhìn chúng ta thành con kiến hôi.
Thiên Nghịch đứng ở xa nghe được lời Nghệ Phong nói, thật sự rất sửng sốt, vẻ mặt kinh hãi nhìn Nghệ Phong: lẽ nào Phong thiếu đã khôi phục đến trạng thái đỉnh phong của hắn. Điều này sao có thể?
Thế nhưng, trong lòng Thiên Nghịch hiểu rõ. Sau trận chiến này, Nghệ Phong sẽ là Nghệ Phong ngày trước, kiêu ngạo nhìn tất cả đệ tử trong Thánh địa.
- Tiểu tử, để ta thử xem tên phế nhân nhà ngươi rốt cuộc có khẩu khí gì mà lớn lối như vậy.
Ái Nhĩ Lan còn chưa dứt lời, nắm tay của hắn đã xé gió bay tới, hung hăng đập về phía Nghệ Phong. Bạn đang đọc truyện được copy tại
|
/1682
|

