Liễu Nhiên cười mà như không cười nhìn Thiên Nghịch, thản nhiên nói:
- Nếu như ta làm gì Nghệ Phong, ngươi có thể như thế nào?
Ánh mắt Thiên Nghịch nhất thời cứng lại, lạnh lùng nhìn Liễu Nhiên nói:
- Ngươi chết, hoặc là ta chết!
- Ha ha ha... Tốt! Tốt!
Liễu Nhiên phá lên cười, tiếng cười cực kỳ vang dội.
Thiên Nghịch cau mày, đấu khí lan rộng toàn thân, sương mù dày đặc màu đen bao trùm toàn thân hắn. Đối với người không biết nông sâu đang đứng trước hắn cảm thấy cực kỳ kiêng kỵ. Tuy rằng thoạt nhìn bình thường không có gì khác lạ, nhưng chỉ cần nhìn còn ma thú lục giai trên mặt đất kia, Thiên Nghịch cũng biết người đứng trước mặt mạnh tới mức nào.
Liễu Nhiên thấy đấu khí của Thiên Nghịch thôi phát đến đỉnh phong, miệng hắn cong lên có chút trêu chọc nói:
- Ta tên là Liễu Nhiên!
Thiên Nghịch thoáng nhíu mày, lập tức phản ứng lại, thầm giật mình, sương mù dày đặc màu đen cũng bắt đầu dần dần tan biến. Trong lòng cũng cảm thấy giá lạnh. Nhớ tới hành động của mình vừa rồi, Thiên Nghịch không nhịn được run rẩy.
- Tiền bối!
Cho dù Thiên Nghịch là kẻ lãnh khốc, hắn cũng biết cung kính, thi lễ nói.
- Tuy rằng lão sát thủ lạnh lùng kia không được tốt lắm, nhưng đệ tử bồi dưỡng ra thật sự khiến ta cảm thấy kính trọng vài phần.
Liễu Nhiên không chút che dấu sự tán thưởng của hắn. Đây là đãi ngộ mà Nghệ Phong chưa từng có.
- Tiền bối quá khen!
Thiên Nghịch cung kính nói. Nếu người khác nói sư tôn hắn như thế, sợ là Thiên Nghịch đã sớm ra tay giết chết hắn. Nhưng trước mặt lão nhân này thoạt nhìn cũng không già này, hắn không hề có chút tức giận nào.
Thiên Nghịch chưa từng thấy sư tôn hắn nhận thua ai. Nhưng khi sư tôn hắn nói tới Liễu Nhiên, lại tuyên bố hắn không phải là địch thủ của Liễu Nhiên. Mặc dù khi nói lời này, sư tôn hắn còn chưa tiến tán giai, nhưng sư tôn hắn ngay cả Tôn giai cũng dám giết, lại trực tiếp nhận thua như vậy, quả thật vẫn là lần đầu tiên từ lúc hắn chào đời tới nay.
Thiên Nghịch nhớ lại ánh mắt phức tạp của sư tôn hắn khi nhắc tới Liễu Nhiên, bởi vậy hắn càng kính sợ vài phần đối với người vô cùng bình thản đang đứng ở trước mặt mình.
- Nghệ Phong đang ở trung tâm của ngọn núi này. Nếu ngươi muốn thì ở đây chờ hắn đi!
Lão đầu tử thản nhiên nói.
- Dạ!
Thiên Nghịch cung kính nói, đứng ở một bên không nói gì thêm.
Liễu Nhiên nhìn lướt qua Thiên Nghịch. Với thực lực của hắn tất nhiên chỉ cần liếc mắt một cái cũng nhìn ra được Thiên Nghịch đã có thực lực Vương Cấp. Đương nhiên Liễu Nhiên cũng biết cấm pháp Sát Lâu, cũng đoán được lão ma đầu là gì của Thiên Nghịch. Hắn suy nghĩ một chút nói:
- Nếu có thể, cố gắng dùng ít dùng cấm pháp để nâng cao thực lực của mình. Tuy rằng không đến mức để lại di chứng cho ngươi, nhưng nếu ngươi còn muốn đi xa hơn, ít nhiều sẽ có chút ảnh hưởng đối với ngươi. Khi thực lực của ngươi đạt tới trình độ nhất định, tương lai tỷ lệ đột phá cũng sẽ nhỏ đi!
Thiên Nghịch nghe Liễu Nhiên nói, liền hiểu được vì sao Liễu Nhiên chưa bao giờ thi triển các loại cấm pháp để nâng cao thực lực cho Nghệ Phong. Thiên Nghịch không tin Liễu Nhiên không có biện pháp nâng cao thực lực một cách nhanh chóng. Chỉ có điều Liễu Nhiên tự tin đệ tử của hắn có thể đi xa hơn. Cho nên tình nguyện Nghệ Phong đi từng bước một đi tiến về phía cường giả, cũng không muốn để hắn nhanh chóng trở thành cường giả.
Thiên Nghịch cảm nhận được đấu khí trong cơ thể dâng trào, so với khi hắn xuống núi là khác biệt một trời một vực, cũng mạnh hơn so với Nghệ Phong không chỉ một bậc. Nhưng Thiên Nghịch cũng không có chút cao hứng nào. Đối với Liễu Nhiên mà nói, hắn không dám có chút coi thường.
- Vãn bối thụ giáo!
Thiên Nghịch cung kính nói.
Liễu Nhiên không nói thêm câu nào nữa, có thể khiến hắn chỉ điểm cho Thiên Nghịch một chút như vậy đã là nể mặt Nghệ Phong. Hắn cũng chỉ điểm đến thôi, cũng không nói nhiều lắm, chỉ cần Thiên Nghịch còn muốn chạy xa hơn, hắn tất nhiên sẽ có lựa chọn.
Liễu Nhiên đứng ở nơi cao nhất trên đỉnh núi, ánh mắt nhìn núi non phía dưới tràn ngập mây mù bao quanh, nhìn không ra hắn có chút nào là đang hộ pháp cho Nghệ Phong, ngược lại giống như đang ngắm phong cảnh hơn.
...
Nghệ Phong bị vây trong sơn động, đã tập trung hoàn toàn tinh thần, mặc dù có kim lân đan trợ giúp, nhưng Nghệ Phong vẫn có thể cảm giác được sức mạnh lớn lao của lực hút. Cho dù kim lân đan đúng là kháng cự lại Phệ Châu, dược hiệu nó phát ra lại có khuynh hướng bị cắn nuốt. Kim quang do kim lân đan phát ra càng ngày càng ảm đạm.
Nghệ Phong không bất ngờ chút nào đối với biến hóa như vậy. Hắn sớm đã đoán được điều này. Nghệ Phong lại lấy từ trong nhẫn ra một bình ngọc, nắm chặt ở trong tay thật cẩn thận tiến về phía trước.
Điều khiến Nghệ Phong cảm thấy may mắn chính là, Phệ Châu này chỉ thỉnh thoảng bạo phát nhỏ, cũng không có phát sinh phát bạo phát lớn. Điều này khiến Nghệ Phong thoải mái hơn rất nhiều. Tuy rằng lực lượng thôn phệ vẫn mạnh mẽ khiến hắn cảm thấy khổ sở, nhưng có thêm sự trợ giúp của kim lân đan, nó cũng không thể làm gì được Nghệ Phong. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

